Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

Guardiola: ‘Một lần thua cũng là một lần đau’

HLV Pep Guardiola khẳng định rằng ông đã cống hiến tất cả sức lực của mình cho Bayern Munich trong những năm ở đây. Tuy nhiên, chừng đó là vẫn chưa đủ bởi Pep chưa thể đem đến cho đội bóng xứ Bavaria một chiếc cúp vô địch châu Âu.

Pep Guardiola đến Bayern sau cú ăn ba vĩ đại mà đội bóng này có được cùng Jupp Heynckes. Với tài năng, danh tiếng của Pep, người hâm mộ Bayern hy vọng rằng danh hiệu Champions League sẽ sớm trở lại với họ. Thế nhưng, bàn thắng của Antoine Griezmann đêm qua đã khiến Guardiola lần thứ 3 liên tiếp phải dừng bước ở đấu trường này.

Kết thúc trận đấu, Guardiola trả lời báo chí với đôi mắt chực muốn khóc: “Chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể. Bây giờ, tôi chỉ mong Carlo Ancelotti sẽ giúp đội bóng giữ được phong độ. Tôi biết ông ấy sẽ làm được. CLB có tương lai tuyệt vời phía trước cùng với đội ngũ cầu thủ này. Tôi chỉ muốn điều tốt đẹp nhất cho CLB”.

Guardiola thất vọng khi không thể mang cúp Champions League về cho Bayern

Ở trận đấu trên sân nhà Allianz Arena, Bayern chơi lấn lướt. Tuy nhiên, do để đối phương ghi bàn trên sân nhà, Bayern Munich đã bị loại vì luật bàn thắng sân khách sau khi tỉ số chung cuộc hai lượt trận là 2-2 (lượt đi Atletico thắng 1-0).

“Đó là bóng đá. Bạn chơi hay hơn nhưng vẫn bị loại. Tôi cảm thấy tiếc cho cầu thủ của tôi bởi họ xứng đáng có mặt trong trận chung kết sau những gì đã thể hiện đêm nay. Chúng tôi đã làm tất cả những gì mình có nhưng như thế vẫn là chưa đủ”, Guardiola bộc bạch.

Cuối mùa này, Pep cũng sẽ chia tay Bayern để tới làm việc ở Man City. Việc bị loại ở Champions League là lời chia tay chẳng hề ngọt ngào của ông với đội bóng. Nhưng Pep cho rằng dù sao ông cũng đã tận hiến cho những năm tháng ở Bayern. “Tôi đã cống hiến cuộc đời này cho đội bóng. Tôi đã cố gắng làm tốt nhất có thể. Quãng thời gian ở đây thật hạnh phúc. Tôi làm việc vì cầu thủ, vì đội bóng chứ không phải để theo đuổi những kỷ lục cá nhân. Dù sao, mỗi lần thua cũng là một lần đau”.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Diego Simeone: ‘Định mệnh sẽ giúp Atletico vô địch Champions League’

Atletico Madrid đã giành vé dự chung kết Champions League sau khi vượt qua Bayern Munich nhờ bàn thắng sân khách. Đây là lần thứ 2 HLV Diego Simeone đưa Atletico vào tới trận đấu cuối cùng của giải vô địch châu Âu.

Lần đầu tiên là vào năm 2014, khi họ để thua Real Madrid với tỷ số 1-4. Hai đội bóng kình địch thành Madrid có thể sẽ làm nên trận chung kết toàn Tây Ban Nha mùa này nếu như Real đánh bại được Man City trên sân Bernabeu. Mặc dù nói rằng “gặp đối thủ nào chẳng quan trọng” nhưng Simeone vẫn mong rằng đội bóng của ông sẽ gặp may mắn hơn ở trận cầu sinh tử.

“Tôi mong định mệnh sẽ giúp chúng tôi lần này”, Simeone chia sẻ với BT Sport sau trận đấu. “Nhưng trên hết, tôi tự hào với những gì mà cầu thủ đã làm được. Chúng tôi đã giữ vững được phong độ và có thể đánh bại những CLB hàng đầu thế giới”.

Diego Simeone chia vui cùng học trò

Về trận đấu với Bayern, HLV Simeone nói: “Ở hiệp 1, Bayern Munich đã tạo ra áp lực lớn, khiến chúng tôi lúng túng. Hiệp 2, mọi thứ càng khó khăn hơn. Chúng tôi đã cố gắng phản công và có bàn thắng. Bàn thắng đã đem lại lợi thế và giúp chúng tôi chơi tốt trong những phút cuối”.

Giống Simeone, Fernando Torres cũng tránh đề cập tới việc báo thù. Anh cho biết: “Chúng tôi muốn viết nên lịch sử. Chúng tôi không quan tâm đối thủ là Real hay Man City. Đó sẽ không phải là cuộc báo thù mà là cơ hội mới, là nơi để chúng tôi có thể tạo nên những khoảnh khắc của cuộc đời”.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Bayern 2–1 Atletico (chung cuộc 2-2): Atletico vào chung kết, Bayern tan mộng ăn ba

Chiến thắng 2-1 trên sân nhà Allianz là không đủ để Bayern Munich lọt vào chung kết Champions League. Atletico đã giành vé tới Milano nhờ luật bàn thắng sân khách trong trận cầu đầy hấp dẫn đêm qua.

Bayern 2–1 Atletico (chung cuộc 2-2): Atletico vào chung kết, Bayern tan mộng ăn ba

Diego Simeone đã tuyên bố rằng Atletico Madrid sẽ không chơi cầu hòa tại Munich, song thực tế, đội khách đã lùi khá sâu, nhường lại thế trận cho Bayern. Đó là lý do mà chỉ riêng trong hiệp một, Bayern đã cầm bóng đến 71% và tỷ lệ dứt điểm là… 17-2.

Bàn mở tỷ số của Alonso

Thế cân bằng của trận đấu đã bị phá vỡ ở phút 31 khi Bayern được hưởng một quả đá phạt trực tiếp do Alaba bị Augusto Fernandez phạm lỗi ở ngay trước vạch 16m50 và cú sút của lão tướng Alonso đã chạm vào chân Gimenez đổi hướng khiến thủ thành Oblak bó tay. Chỉ ba phút sau, Bayern có cơ hội nhân đôi cách biệt khi Gimenez phạm lỗi với Martinez trong vòng cấm địa, nhưng trên chấm 11m, Thomas Mueller đã không thắng được Oblak, cả pha sút bồi của Alonso sau đó cũng không thành công.

Mueller chắc chắn rất day dứt với tình huống bỏ lỡ ấy, bởi nếu anh thực hiện thành công, cục diện trận đấu rất có thể đã đổi khác. Sang hiệp hai, trong một pha phản công nhanh, Torres đã chuyền bóng rất tinh tế để Griezmann phá bẫy việt vị và hạ gục thủ thành Neuer trong pha đối mặt.

Tình huống gỡ hòa của Griezmann

Kịch tính của trận đấu tiếp tục được đẩy lên cao khi Lewandowski lại đưa Bayern vượt lên dẫn trước. Chân sút người Ba Lan ghi bàn thứ 9 của mình tại Champions League mùa này với một cú đánh đầu cận thành sau khi nhận đường chuyền cũng bằng đầu của Arturo Vidal. Sự hồi hộp ở Allianz Arena được đẩy lên một mức nữa khi đến lượt Atletico được hưởng phạt đền (dù pha quay chậm cho thấy Torres bị phạm lỗi bên ngoài vạch 16m50), nhưng trên chấm 11m, Torres lại không thắng được Neuer.

Bàn thắng của Lewandowski là không đủ để Bayern đi tiếp

Những phút cuối của trận đấu, Bayern tiếp tục dâng cao hòng tìm kiếm bàn thắng quyết định, nhưng vào thời điểm cần đến sự chắc chắn và cái đầu lạnh, Atletico đã vững vàng trước áp lực để giành quyền vào trận chung kết nhờ luật bàn thắng sân khách.

Trong khi đó, Bayern đã chính thức tan mộng ăn ba. Trong khi chức vô địch Bundesliga gần như đã nằm trong tay thầy trò Pep Guardiola, thì ở cúp quốc gia, họ sẽ gặp Dortmund ở trận chung kết

Đội hình thi đấu

Bayern: Neuer – Lahm, Javi Martinez, Boateng, Alaba – Alonso – Douglas Costa (Coman 73′), Vidal, Mueller, Ribery –Lewandowski

Atletico: Oblak – Juanfran, Godin, Gimenez, Filipe Luis – Koke (Savic 90’), Gabi, Augusto Fernandez (Carrasco 46’), Saul Niguez – Griezmann (Partey 82’), Torres.

Ghi bàn: Alonso 31’, Lewandowski 74’ – Griezmann 54’

Theo Thethaovanhoa.vn

Video sau trận đấu:

 

Let's block ads! (Why?)

Van Gaal: ‘Do M.U kỳ vọng quá cao thôi, chứ tôi vẫn là HLV hàng đầu thế giới’

Trong bài phát biểu ở buổi Gala trao giải cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải của Man United, HLV Van Gaal đã tự nhận mình là một trong những HLV xuất sắc nhất thế giới.

Van Gaal: ‘Do M.U kỳ vọng quá cao thôi, chứ tôi vẫn là HLV hàng đầu thế giới’

Sau 99 trận dẫn dắt Man United, Louis van Gaal đã thua tới 1/4 trong số đó. Một thành tích nghèo nàn. Dễ hiểu vì sao không ít CĐV “Quỷ đỏ” đã kêu gọi ban lãnh đạo đội bóng sa thải HLV Van Gaal càng sớm càng tốt.

Dẫu vậy, HLV có biệt danh “Tulip thép” tỏ ra không bị ảnh hưởng nhiều bởi những lời rèm pha bên ngoài. “Tôi đang phải làm thoả mãn sự kỳ vọng của một trong những đội bóng lớn nhất trên thế giới. Sự kỳ vọng ở đây quá cao so với mức bình thường. Đội bóng đang trong giai đoạn chuyển giao. Vì thế, mọi thứ chẳng dễ dàng gì”, HLV Van Gaal phát biểu.


Van Gaal cho rằng sự kỳ vọng của Man United là quá cao

Tương lai của Louis van Gaal ở Man United nhanh chóng trở thành một trong những vấn đề nóng bỏng và được ngóng đợi ở mùa giải này. Trên báo giới, những thông tin Jose Mourinho sẽ thay thế HLV Van Gaal ở mùa giải sau xuất hiện ngày càng nhiều lên. HLV người Hà Lan cho rằng sức ảnh hưởng của ông đã bị suy giảm rất nhiều chỉ vì những thông tin liên quan “Người Đặc biệt”.

“Suốt 6 tháng qua, báo chí đã liên tục viết về việc tôi sẽ bị sa thải. Tôi có thể đương đầu được với việc ấy. Điều ấy chẳng có gì là mới mẻ đối với tôi cả. Nhưng đối mặt với các cầu thủ thì lại là chuyện không dễ dàng gì. Họ đọc những thông tin ấy hàng ngày. Mọi người nghĩ sao về uy quyền của tôi? Liệu có ai sẽ nghe theo chỉ đạo của tôi nữa không? Tôi không thích điều đó. Vì tôi là một trong những HLV xuất sắc nhất trên thế giới”, HLV Van Gaal cho biết.


Nhiều CĐV muốn Mourinho thay thế Van Gaal ở mùa giải sau

Từ khi Sir Alex Ferguson tuyên bố giải nghệ, Man United đã chi tổng cộng 320 triệu bảng để mang về sân Old Trafford các ngôi sao sáng. Riêng HLV Van Gaal đã tiêu tốn 250 triệu bảng. Nhưng những gì HLV người Hà Lan đem lại cho Man United thì không hề tương xứng với số tiền đó.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

GÓC ANH NGỌC: Khi một góc Rome cũng rung chuyển vì Ranieri…

Đối với không ít người ở Parioli, một khu đẹp đẽ, giàu có ở phía Bắc Rome, nhưng vài năm gần đây đã mang tiếng vì những bê bối liên quan đến mafia thủ đô, đấy là một đêm vô cùng đặc biệt.

GÓC ANH NGỌC: Khi một góc Rome cũng rung chuyển vì Ranieri...

Trong một quán bar gần ngôi nhà mà Ranieri đã mua ở khu Parioli, họ ngồi ở đó từ tối, uống cả rượu lẫn bia, xem trận đấu của Roma và sau đó Chelsea. Thế rồi nhảy nhót như một lũ trẻ điên rồ sau tiếng còi cuối cùng của trận đấu ở London vang lên. Không phải Scudetto. Roma, đội bóng trong trái tim họ, đã chưa từng với tới một danh hiệu vô địch nước Ý nào kể từ 15 năm nay, nhưng đối với những cổ động viên nhiệt thành ấy, danh hiệu vô địch của Leicester – đội bóng mà cho đến nay mới có nhiều người Ý biết đến – cũng có một giá trị tương đương như thế, khi đấy là một chiến thắng mang hương vị pizza.

Bởi người đã đưa đội bóng ấy đến chiến thắng đẹp nhất trong lịch sử của họ cũng như của Premier League là một người Ý. Hơn thế nữa, người Ý ấy là hàng xóm của họ, người mà thỉnh thoảng họ vẫn gặp ông về nhà cùng vợ, bà Rossana, trong những chuyến đi chớp nhoáng để thăm bà mẹ 96 tuổi vẫn đang sống ở đấy. Và bà, một Romanista đích thực, dạo này ít ra ngoài  do tuổi đã cao, từng có lần nói với mấy người hàng xóm của mình rằng, nhờ con trai Ranieri, mà bây giờ bà chăm xem tivi hơn một chút, chủ yếu vào cuối tuần, và chỉ ngóng các trận đấu của Leicester.

Massimo, một ông già 70 tuổi, nói với tôi sau một ngụm rượu: “Đối với không ít người dân của Rome, chiến thắng của Ranieri cũng là chiến thắng của họ. Ranieri là một người Rome đúng nghĩa. Ông sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, đã từng dẫn dắt đội bóng thủ đô tiệm cận một Scudetto. Chúng tôi rất tự hào vì ông ấy”. Riccardo, một ông già khác: “Chúng tôi coi ông ấy như một người anh em, kể cả khi ông ấy thỉnh thoảng lắm mới quay lại Rome”.


Chiến thắng của Ranieri ở Leicester cũng là chiến thắng của người dân Rome

Trong cái tối mà Totti một lần nữa ghi bàn-bàn thứ 4 trong 5 trận gần nhất anh ra sân, và chứng tỏ cho tất cả thấy rằng, “Vị vua của Rome chưa chết”, như có lần anh viết trên áo đấu, thì chiến thắng của một người gốc Rome khác đã làm cho biết bao con tim thủ đô đập mạnh trở lại, bồi hồi vì hạnh phúc và tràn ngập một tình cảm khó tả mà chỉ bóng đá mới có thể đem lại cho cái nơi cuồng điên vì mọi chuyện này. Trên những bức tường của Rome, cái tên Totti vẫn sừng sững và việc Spalletti ruồng bỏ anh đã khiến nhiều người đau đớn, khi nhìn thấy tình yêu của họ bị phản bội. Camera ở một trận mới rồi lia lên khán đài cho thấy một thanh niên đã bật khóc nức nở sau một bàn thắng của Totti-tuổi-40 và những bàn thắng ấy được báo chí coi như là cách cứu vãn sự sụp đổ của một thần tượng lớn trên con đường về hưu.

Chiến thắng của Ranieri thì khác. Nó không làm người Rome rơi nước mắt. Ranieri đã 64 tuổi và sau bao nhiêu lần hụt hẫng với những thắng lợi suýt với tới, cuối cùng ông đã giành được một chức vô địch. Nhưng với rất nhiều người, ông vẫn còn nợ họ một Scudetto cách đây 6 năm, khi những người Roma chết chìm trong sức ép của chính mình và của Inter bám đuổi phía sau. Khi ấy, nhiều người đã khóc vì tiếc nuối. Bây giờ, họ cười vì chiến thắng của ông. Chiến thắng này trên đất Anh được người Rome coi như là của họ. Bởi Ranieri cũng là Rome.


 Ranieri (phải) và Totti khi ông còn dẫn dắt Roma

Ranieri là một người Roma đến tận xương tủy. Ông được sinh ra ở khu San Saba, lớn lên ở khu Testaccio bên dòng Tevere-khu được coi là nơi Roma nhất thành phố, một thánh địa đặc biệt chỉ dành riêng cho các con chiên của đội bóng màu bã trầu, sau đó vào tuổi 16, gia đình chuyển tới sống ở khu Cecchignola, nơi có một trường võ bị mà Ranieri đã gắn bó trong thời gian nhập ngũ. Cha mẹ ông đã từng có một cửa hàng thịt ở quảng trường Testaccio (nơi ấy bây giờ là một cửa hàng bán cá).

Testaccio từng là một khu bình dân và giờ đã là một nơi tương đối “chic” (chảnh) của thành phố, nhưng sự gắn bó với đội bóng của thủ đô cả về lịch sử và con người đã khiến nó trở thành một trong những nơi điên nhất Rome về bóng đá, với một CLB cổ động viên hùng hậu đặt trụ sở ở đây, trên một con đường vào mùa xuân hay nở đầy hoa tím. Đêm thứ hai ở Testaccio, rất nhiều người có lẽ không ngủ được. Bên cạnh những nỗi lo toan thường nhật là một niềm hạnh phúc trào dâng vì bóng đá và những cái tên gắn bó với nó. Đấy là Totti lại lập công, và điều này chắc chắn khiến chủ tịch Pallotta thay đổi quyết định, cho phép anh chơi thêm một mùa nữa. Điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ được chiêm ngưỡng báu vật của mình thêm một năm nữa. Và đấy là chiến thắng như một câu chuyện cổ tích của Ranieri, người từng làm cho họ khóc vì đau đớn năm nao.


Ranieri là một người Roma đến tận xương tủy

Maurizio, bạn tôi, một romanista, từng nói rằng, người Ý luôn sống đầy cảm tính. Người ta yêu say đắm bao nhiêu thì cũng có thể ghét bỏ nhanh chóng và điều này trở thành thù hận nếu cảm thấy bị phản bội. Ranieri đã từng trải qua những cảm giác như thế. Roma đã từng dẫn đầu Serie A ở giai đoạn gần cuối của Serie A cách đây 6 năm, làm bùng giấc mơ Scudetto. Chính tôi cũng đã có mặt trong một cuộc ăn mừng của các romanista ở quảng trường Venezia sau chiến thắng ở trận derby vào tháng 4 năm ấy. Thế rồi Roma sụp đổ và sự thất vọng dâng trào, khi giấc mơ tan nát.

Đưa Roma đến những hy vọng và sau đó, thất vọng, là điều mà Ranieri đã làm nhiều người Rome đau đớn, thậm chí có ý nghĩ như Maurizio, là “không thể tha thứ”. Nhưng bây giờ, nhiều năm đã trôi qua, sự tiếc nuối cho Scudetto ngày ấy đã chuyển thành một niềm vui sướng tràn ngập khi Ranieri cuối cùng cũng có một chức vô địch trong sự nghiệp cầm quân. Thế rồi, trong một sự liên tưởng, Maurizio nói: “Leicester là những con cáo. Câu chuyện về Rome và Roma gắn liền với những con sói. Và Ranieri là người đã tạo nên những giấc mơ”.

Điều không thể làm được ở Ý, Ranieri đã làm được ở Anh. Khi người ta chờ đợi ông nhiều nhất thì thất bại ập đến. Khi người ta đơn giản chỉ coi việc ông đến Leicester (nhiều người Ý không phát âm nổi chữ này cho chuẩn) để dưỡng già, thì ông làm nên điều kì diệu. Đã qua từ lâu rồi, kể từ những ngày Verona, thậm chí Napoli, làm được nhiều kì diệu và cổ tích như thế trên sân cỏ Serie A.

Cũng đã qua rồi cái thời mà cứ trước mỗi trận đấu ở sân San Paolo hay Olimpico, những gia đình sống gần đó phải cất kĩ tách chén và đồ đạc dễ vỡ, bởi chỉ một bàn thắng là đủ để biến cái sân bóng trở thành một nơi ầm ỹ kinh khủng nhất thế giới, với tiếng hò hét, tiếng kèn, trống, và tiếng ồn như chợ vỡ ấy có thể làm đổ vỡ tất cả. Giờ thì trong khi người Italy hoài niệm và sung sướng đến vỡ òa vì một đồng hương mà họ từng ghét bỏ và chỉ trích, thì Ranieri gạt sang bên quá khứ với nhiều trang chẳng thích thú gì để tận hưởng hiện tại. Tương lai có thể là gì, và mang màu gì, điều đó chẳng quan trọng. Totti cứ ghi bàn để khẳng định anh vẫn tồn tại. Ranieri chiến thắng để tuyên bố rằng ông không còn là một “gã thợ hàn”


Điều không thể làm được ở Ý, Ranieri đã làm được ở Anh

Một năm rưỡi về trước, ông bị đội Hy Lạp sa thải. Chín tháng trước, khi ông đến Leicester, báo chí ở Rome chỉ dành ông một góc nhỏ trên cột báo, nói về “một cuộc phiêu lưu mới của một người con của Rome”. Bây giờ, ông trở thành một trong những người Rome nổi tiếng nhất thế giới, người đem đến niềm vui cho biết bao người ở hai đất nước cách nhau hàng nghìn dặm. Nhưng ông vẫn không hề quên rằng, mình là một người Rome chính gốc.

Trong một lần trả lời phỏng vấn cách đây mấy năm, khi được hỏi ông nhớ nhất điều gì về Rome khi ông không ở đây, con người đã lang bạt khắp nơi trong 29 năm qua này nói rằng, đấy là cách mà người Rome thể hiện sự vui sướng tột bậc. Nhưng ước mơ lớn nhất của Ranieri là gì, ngoài bóng đá? Lượn phố trên một chiếc xe máy để ngắm nhìn Rome, thành phố tình yêu của ông.

Ông nói: “Tôi có một chiếc Gilera 124 5 mã lực. Tôi mua nó từ năm 16 tuổi. Những năm qua, tôi để nó trong garage. Thế rồi con gái tôi mang ra sửa, và giờ thì nó trông như mới. Thế nhưng con bé cấm tôi đi cái xe đó ra đường. Ừ, cũng được thôi. Vì đường xá đầy ổ gà của Rome nhìn chẳng khác gì tuyến đường Paris-Dakar”…

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Bayern Munchen – Atletico Madrid ngày 04/05/2016

* Chú ý : Các bạn ấn F5 để Refresh lại trang khi chết kênh . Nếu bạn không xem được KÊNH 1 vui lòng chọn KÊNH 2, KÊNH 3. Tắt quảng cáo bằng cách bấm vào dấu x hoặc đợi sau 30s quảng cáo tự tắt.

Trận đấu này sẽ được cập nhật xem tường thuật trực tiếp 5 tới 10 phút trước khi trận đấu bắt đầu !

Let's block ads! (Why?)

CHÙM ẢNH: Các nhà vô địch Premier League Leicester City đã chơi thế nào?

Chúng tôi điểm danh tất cả các nhà vô địch Premier League của Leicester mùa này. Một đội bóng tuyệt với, là tập hợp của những cầu thủ tuyệt vời.


Kasper Schmeichel có ảnh hưởng vô cùng lớn lên chức vô địch của Leicester. Thật vô cùng thiếu may mắn khi anh không có tên trong đội hình tiêu biểu do PFA bầu chọn. Mãi tới tháng 10 mới có trận sạch lưới đầu tiên nhưng con trai của Peter Schmeichel đã thể hiện được vai trò thủ lĩnh và trở thành điểm tựa niềm tin cho hàng thủ 4 người của đội bóng. Xếp hạng: A


Giờ thì thật buồn cười khi hậu vệ phải Danny Simson từng được coi là vấn đề lớn với Leicester mùa này. Simson đã chớp lấy cơ hội của mình và xây dựng lại sự nghiệp. Anh đóng vai trò then chốt trong việc hỗ trợ Riyad Mahred và thể hiện ấn tượng các phẩm chất phòng ngự của mình trong những tháng cuối mùa. Xếp hạng: B+


Christian Fuchs đồng ý đầu quân cho Leicester dưới thời Nigel Pearson và hẳn đã phải tự hỏi tương lai của mình ra sao sau khi Pearson bị sa thải nhưng tuyển thủ Áo đã chơi xuất sắc mùa này. Kinh nghiệm của anh đóng vai trò cực quan trọng và anh có lí do để hài lòng sau một mùa bóng tuyệt vời. Xếp hạng: A-


Robert Huth được nhiều chuyên gia cho là chìa khóa thực sự đằng sau thành công của Leicester và không khó hiểu lí do vì sao. Cứng rắn và không khoan nhượng, anh biến những pha tấn công của đối thủ vào vòng cấm Leicester thành cơn gió thoảng, trở thành hòn đá tảng ở trung tâm hàng thủ Leicester. Anh cũng giúp đội trưởng Wes Morgan phát huy hết khả năng của mình nhờ phẩm chất thủ lĩnh. Xếp hạng: A+


8 năm trước còn chơi ở giải hạng 3 cho Nottingham Forest nhung Wes Morgan đã trở thành biểu tượng và chìa khóa chiến thắng của Leicester mùa này. Anh chơi tốt hơn nhiều những gì mà một số nhà phê bình đánh giá. Anh phối hợp ăn ý với Robert Huth chặn đứng các tiền đạo và liên tục đeo bám họ trong mọi tình huống trên sân. Xếp hạng: A


Drinkwater đã vượt qua nỗi thất vọng bị Man United bán đi để trở thành trụ cột của Leicester, được gọi vào tuyển Anh đầu năm nay. Một tiền vệ tuyệt vời với khả năng chuyền bóng đáng khâm phục, nhất là cho Jamie Vardy. Xếp hạng: A+


Được coi là bản hợp đồng khôn ngoan nhất của mùa giải, N’golo Kante đã trở thành phát hiện mới. Tiền vệ người Pháp làm phá sản các pha tấn công của đối thủ, thu hồi bóng với độ chính xác đáng sợ. Cũng dễ hiểu vì sao Claudio Ranieri nói rằng Kante có “pin” giấu trong quần. Xếp hạng: A+


Xứng đáng với giải thưởng cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải của PFA, Mahrez có lẽ là cầu thủ kỹ thuật nhất Premier League mùa này và là thành công chuyển nhượng của Leicester. Với mức phí 0,4 triệu bảng, anh trở thành món hời của thập kỷ. Không phải là thái quá khi người ta so sánh anh với Messi. Chỉ Mesut Oezil kiến tạo nhiều hơn anh mùa này. Xếp hạng: A+


Bị Aston Villa chối bỏ 2 năm trước, Marc Albrighton không biết sự nghiệp của mình sẽ đi về đâu sau đó. Là cầu thủ chạy cánh truyền thống, sở hữu tốc độ và khả năng chuyền bóng tốt, Albrighton trở thành nhân tố quan trọng ở cánh của Leicester và thậm chí còn được xem xét để gọi vào tuyển Anh. Xếp hạng: A


Được ví von là “Mr Leicester”, Andy King là người hùng thầm lặng trong phòng thay đồ, không bao giờ để đội bóng xuống tinh thần dù không có nhiều cơ hội đá chính. Tuyển thủ xứ Wales có tiếng nói giàu ảnh hưởng với các đồng đội và chiến thắng này với Leicester là sự tưởng thưởng ngọt ngào cho anh sau những ngày khó khăn với CLB ở giải hạng 3. Andy King đóng góp vào một số bàn thắng quan trọng của đội. Xếp hạng: B+


Schlupp có lẽ là cầu thủ duy nhất có thể thách thức Jamie Vardy về đua tốc độ. Năng lượng của anh tỏ ra vô giá với Leicester mùa này. Chơi tốt cả hậu vệ trái và ở cánh, Schlupp đóng vai trò then chốt trong những tuần cuối cùng của mùa giải. Dễ hiểu vì sao anh từng được Man United trao cơ hội thử việc. Xếp hạng: B+

Vardy là cầu thủ mới nhất từ vô danh trở nên nổi tiếng. 4 năm trước anh còn chơi cho đội bóng nghiệp dư Fleetwood Town nhưng giờ đã trở thàn một trong những tiền đạo đáng sợ nhất nước Anh. Nổi tiếng vì phá vỡ kỷ lục ghi bàn của van Nistelrooy với 11 trận liên tiếp phá lưới đối thủ nhưng sự tận tụy và nguồn năng lượng dồi dào của anh trên hàng công mới là đóng góp đáng kể cho Leicester. Xếp hạng: A+

Khiến Leicester phải mất ít nhất 4 kỳ chuyển nhượng để theo đuổi nhưng Okazaki xứng đáng với điều đó. Với anh, Leicester lại có một tiền đạo nữa với sự tận tụy vô song và nguồn năng lượng vô hạn. Anh thích ứng nhanh với Premier League và chơi ăn ý với Vardy, gây bất ổn cho hậu vệ đối phương. Cú móc bóng thành bàn của anh vào lưới Newcastle đóng vai trò quan trọng trong chức vô địch của Leicester mùa này. Xếp hạng: B+

Tiền đạo Argentina là một người hùng thầm lặng khác của Leicester. Ulloa ghi những bàn thắng quan trọng cho đội. Các bàn vào lưới Nowich, West Ham và Swansea là rất đáng giá trong chức vô địch của Leicester. Dù đôi lúc gây thất vọng nhưng Ulloa vẫn đáng tin cậy. Anh là chữ ký kỷ lục của CLB. Xếp hạng: B+

Được chiêu mộ với giá 3,75 triệu bảng từ Birmingham hồi tháng 1, Demarai Gray còn cả tương lai phía trước nhưng anh đã chứng tỏ được tiềm năng to lớn của mình. Lại một cầu thủ chạy cánh nữa có tốc độ chóng mặt và đầy khéo léo. Anh được kỳ vọng đóng vai trò quan trọng trong mùa giải tới. Xếp hạng: B

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)