Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

Diego Simeone: ‘Chúng tôi loại hai đội mạnh nhất. Định mệnh đã chọn Atletico vô địch Champions League’

Atetico Madrid đã giành vé dự chung kết Champions League sau khi vượt qua Bayern Munich nhờ bàn thắng sân khách. Đây là lần thứ 2 HLV Diego Simeone đưa Atletico vào tới trận đấu cuối cùng của giải vô địch châu Âu.

Diego Simeone: 'Chúng tôi loại hai đội mạnh nhất. Định mệnh đã chọn Atletico vô địch Champions League'

Lần đầu tiên là vào năm 2014, khi họ để thua Real Madrid với tỷ số 1-4. Hai đội bóng kình địch thành Madrid có thể sẽ làm nên trận chung kết toàn Tây Ban Nha mùa này nếu như Real đánh bại được Man City trên sân Bernabeu. Mặc dù nói rằng “gặp đối thủ nào chẳng quan trọng” nhưng Simeone vẫn mong rằng đội bóng của ông sẽ gặp may mắn hơn ở trận cầu sinh tử.

“Tôi mong định mệnh sẽ giúp chúng tôi lần này”, Simeone chia sẻ với BT Sport sau trận đấu. “Nhưng trên hết, tôi tự hào với những gì mà cầu thủ đã làm được. Chúng tôi đã giữ vững được phong độ và có thể đánh bại những CLB hàng đầu thế giới”.

Diego Simeone chia vui cùng học trò

Về trận đấu với Bayern, HLV Simeone nói: “Ở hiệp 1, Bayern Munich đã tạo ra áp lực lớn, khiến chúng tôi lúng túng. Hiệp 2, mọi thứ càng khó khăn hơn. Chúng tôi đã cố gắng phản công và có bàn thắng. Bàn thắng đã đem lại lợi thế và giúp chúng tôi chơi tốt trong những phút cuối”.

Giống Simeone, Fernando Torres cũng tránh đề cập tới việc báo thù. Anh cho biết: “Chúng tôi muốn viết nên lịch sử. Chúng tôi không quan tâm đối thủ là Real hay Man City. Đó sẽ không phải là cuộc báo thù mà là cơ hội mới, là nơi để chúng tôi có thể tạo nên những khoảnh khắc của cuộc đời”.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Không phải Ronaldo, Modric mới quan trọng nhất với Real

Luka Modric không phải là viên kim cương trên chiếc vương miện hào nhoáng của đội bóng Hoàng gia. Nhưng anh là cầu thủ quan trọng nhất, là người giúp cho cỗ máy Real hoạt động trơn tru.

Không phải Ronaldo, Modric mới quan trọng nhất với Real

Những phút cuối của trận Sociedad-Real Madrid tại Anoeta ngày 30/4 vừa qua, tỷ số đang là 0-0 và Isco nỗ lực đột phá thay vì phối hợp với các đồng đội và thất bại. Ngay lập tức, Luka Modric quát thẳng vào mặt tiền vệ người Malaga: “Chuyền bóng đi, chuyền bóng đi”. Isco cúi đầu, giơ tay xin lỗi và gần như ngay sau đó, anh lại có bóng. Lần này, anh chuyền cho Lucas Vazquez ở biên phải để cầu thủ trẻ này treo vào vòng cấm, trước khi Gareth Bale đánh đầu ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu, giúp Real Madrid tiếp tục nuôi hy vọng vô địch La Liga.

Đó cũng là một trong những trận đấu hay nhất của Modric ở mùa giải này. Và tình huống diễn ra ở Anoeta còn cho thấy ngoài những đóng góp về chuyên môn, cầu thủ người Croatia còn có tư chất thủ lĩnh. Anh có thể không phải là viên kim cương trên chiếc vương miện hào nhoáng của đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha. Nhưng nhìn từ một góc độ, Modric mới là cầu thủ quan trọng nhất vì không phải ai khác, anh chính là người giúp cho cỗ máy Los Blancos hoạt động trơn tru.

Với sự góp mặt của Casemiro, tiền vệ 30 tuổi đã được giải phóng khỏi nhiệm vụ phòng ngự và lập tức chơi thăng hoa ở mặt trận tấn công. Cầu thủ người Croatia chính là điểm kết nối các vị trí của Real Madrid nhờ sự cơ động, khả năng cầm bóng và nhãn quan chiến thuật rất tốt. Và có lẽ, HLV Zinedine Zidane cũng phải tự cảm thấy may mắn vì mùa này, Modric gần như miễn nhiễm với chấn thương.

Ở mùa giải trước, tiền vệ này đã ngồi ngoài 34 trận và 31 trong số đó là vì những chấn thương khác nhau. Vắng Modric, đội bóng của HLV Carlo Ancelotti đã gặp rất nhiều khó khăn ở giai đoạn cuối mùa khi bị Atletico loại ở vòng 1/8 Cúp Nhà Vua, và dừng chân trước Juventus tại bán kếtChampions League. Nhưng giờ, Real Madrid đang sẵn sàng chinh phục tất cả, với nguồn năng lượng bất tận từ cầu thủ mà tờ El Mundo đã gọi là “thủ lĩnh thiên tài”.

Theo bongdaplus

 

Let's block ads! (Why?)

Góc chiến thuật Bayern 2-1 Atletico: Ngày điên loạn của Simeone

Mặc cho Bayern tấn công với ham muốn ghi bàn tột bậc, Atletico vẫn phòng ngự lỳ lợm đến đáng sợ, trong một ngày Diego Simeone chỉ trực phát điên ngoài đường pitch.

Góc chiến thuật Bayern 2-1 Atletico: Ngày điên loạn của Simeone

SAI LẦM TRONG HIỆP 1

Simeone là một con người. Do đó, dù có cá tính và tài năng đến nhường nào, ông vẫn mắc lỗi như thường. Lợi thế 1 bàn dẫn trước ở lượt đi khiến ông suy nghĩ nhiều. Sau nhiều ngày trăn trở, nhưng rốt cuộc thì Simeone lại chọn cách tiếp cận trận lượt về quá bị động.

Trong hiệp 1 tại Allianz Arena, Atletico như vỏ lon nước ngọt bị xe tải chèn bẹp dí trên đường. Tuyến giữa bao gồm toàn những tiền vệ trụ như Gabi, Augusto Fernandes chỉ chăm chăm bo mình trước khung gỗ. Chính việc phá bóng thụ động này khiến sức ép của Bayern vốn đã lớn lại càng không thể ngăn cản.

Sơ đồ chạm bóng của Atletico trong trận

Sơ đồ chạm bóng của Atletico trong trận

Trên thực tế, chỉ một mình Fernando Torres là thường xuyên đứng trên vạch giữa sân trong 45 phút đầu. Những vệ tinh khác như Antoine Griezmann hay Saul, Koke đều được huy động tối đa để lấp mọi khoảng trống phía sau.

Tính ra trong cả hiệp 1, chỉ duy nhất 2 lần Atletico nhìn thấy mặt Manuel Neuer. Tất cả đều là những cú sút xa từ ngoài vòng cấm của Gabi và đương nhiên không thể gây khó cho thủ môn số 1 thế giới.

Ngược lại, Bayern tấn công nhiều rồi cũng phải có kết quả. Nếu như những tình huống chuyền dài từ cả 2 biên lẫn khu vực giữa sân đem đến hiệu quả không cao thì Hùm xám thu về bàn thắng từ một tình huống đá phạt trực tiếp. Jose Gimenez là người gián tiếp dẫn đến bàn thua nhưng lại là tội đồ không thể chối cãi khi phạm lỗi dẫn đến quả penalty ít phút sau đó. Có thể khẳng định chính sức ép từ hơn 70% thời lượng cầm bóng của Bayern đã khiến trung vệ trẻ của Atletico bối rối và đưa ra giải pháp sai lầm.

GIỜ NGHỈ THAY ĐỔI CỤC DIỆN

Bayern chỉ có thể tự trách mình. Họ có bàn thắng sớm, có thế trận và cả cơ hội nhân đôi cách biệt. Đấy là chưa kể hàng tá cơ hội có thể “đóng hòm” trận đấu ngay trong hiệp 1. Nhưng… chỉ vậy thôi.

Bayern có Pep Guardiola, còn Atletico có một Simeone biết sửa sai. Ngay khi hiệp 2 bắt đầu, ông đã rút tiền vệ phòng ngự Augusto ra để bổ sung sự đột biến từ Yannick Carrasco. Sự hiện diện của Carrasco chẳng thể khiến Bayern giảm nhịp độ cầm bóng nhưng đủ sức nặng để khiến đội chủ nhà phân tâm.

Quan trọng nhất, Simeone đã có đủ người để chơi phản công thay vì chỉ Torres-Griezmann kè kè bên nhau. Trong một tình huống phản công như thế ở phút 53, Philipp Lahm buộc phải kéo ra cánh phải để chặn đà tiến của Carrasco. Tình thế này buộc Bayern rơi vào trạng thái 2 đấu 2 mong manh khi David Alaba và Javi Martinez phải đấu với cặp tiền đạo của Atletico, trong khi Boateng vẫn đang lững thững ở phía trên.

Ở những lúc như thế này, sai lầm phải đến đã đến. Alaba không phải một trung vệ thực thụ và thiếu đi tính quyết đoán cần thiết. Anh lưỡng lự trong việc bẫy việt vị Griezmann và chỉ trực đưa chân ra cào bóng theo phản xạ lúc mọi thứ nằm ngoài tầm với. Một tình huống ngăn chặn quá nghiệp dư và tạo điều khiện không thể tốt hơn cho Griezmann san bằng cách biệt.

Đây rõ ràng là điểm yếu cơ bản của những đội bóng đã từng qua tay Guardiola nhưng chưa bao giờ có giải pháp khắc phục đủ mạnh. Tình huống ở phút 53 chỉ là một pha phản công đơn giản trong tình cảnh Bayern không hề bị áp đảo về quân số. Nhưng rốt cuộc pha đập nhả theo bài của Torres-Griezmann vẫn mang đến hiệu quả cao nhất. Có lẽ Pep chỉ dạy học trò tấn công, còn luôn bỏ bê những tiết học chống phản công.

Còn với Simeone, sự thích ứng đã mang lại thành công cho El Cholo. Atletico chấn chỉnh hàng phòng ngự quá hoàn hảo nếu biết Bayern có 2 thời điểm tinh thần lên rất cao sau bàn gỡ 1-1. Một là lúc Robert Lewandowski tái lập cách biệt ở phút 74 và hai là khi Torres sút hỏng quả penalty 9 phút sau đó.

Thời gian là đủ để Bayern ghi ít nhất là 1 bàn nữa. Nhưng khi mà đối thủ là dàn chiến binh tinh nhuệ dưới sự chỉ đạo của một vị tướng điên cuồng như Simeone, không có một kẽ hở cho đối phương nhích vào. Chiến lược gia người Argentina gây hấn với đối thủ, hò hét đến thắt cổ, tranh thủ từng giây bóng chết để gào lên với các học trò, thậm chí còn trút hết tức tối vào người giơ biển báo bù giờ. Atletico thua 1-2 nhưng Simeone đã có một nụ cười mãn nguyện. Ông đã cống hiến tất cả và thành quả thu về rất đáng để tự hào.

Theo bongdaplus

 

Let's block ads! (Why?)

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

Vô địch Ngoại hạng Anh – Kỳ tích đời người của Leicester

Leicester đã làm nên chiến tích kỳ vĩ nhất trong lịch sử bóng đá Anh. Từ một đội bóng bị xếp vào nhóm phải chạy đua trụ hạng, thầy trò Ranieri vươn lên trở thành nhà vô địch Premier League. Hành trình đăng quang của họ như một câu chuyện hoang đường đầy chất thơ, đúng như thừa nhận của HLV Ranieri: “Đây là chuyện chỉ xảy ra một lần trong đời”.

Hành trình đăng quang của Leicester như một câu chuyện hoang đường đầy chất thơ, đúng như thừa nhận của HLV Ranieri: “Đây là chuyện chỉ xảy ra một lần trong đời”.

Hành trình chinh phục ngai vàng của Leicester sẽ còn được lưu truyền mãi như là một trong những câu chuyện khó tin nhất lịch sử bóng đá. Ngay cả những người giàu tưởng tượng cũng không thể ngờ một CLB mùa trước còn chật vật chạy đua trụ hạng lại đăng quang ngay năm tiếp theo.

Một đội bóng với chi phí xây dựng đội hình chính chỉ 22 triệu bảng lại qua mặt các ông lớn với số tiền chi cho một bản hợp đồng có thể gấp 2 đến 3 lần con số đó. Leicester đã viết lên câu chuyện khó tin tới mức hoang đường. Càng kinh ngạc hơn nữa khi câu chuyện đó diễn ra tại Premier League, nơi mà trước đó tiềm lực tài chính của các CLB gần như quyết định tất cả.

Kể từ khi ra đời đến nay, Premier League trở thành cái rốn thu hút tiền bạc của những người ưa thích đầu tư vào bóng đá. Trước năm 2016, lịch sử giải đấu chưa từng chứng kiến đội bóng nhà nghèo nào giành chức vô địch, hay thậm chí là có vé dự Champions League.

Không phải ngẫu nhiên mà chiếc vương miện của bóng đá Anh gần như chỉ xoay quanh các đội bóng tới từ hai thành phố London và Manchester. Đây là những khu vực đông dân cư và có mức sống cao trên xứ sương mù, những yếu tố vô cùng quan trọng để một CLB tồn tại và phát triển.

Nhưng giờ đây, Leicester – một đội bóng miền Trung – đã chấm dứt 21 năm thống trị của các đội bóng tới từ London và Manchester. Lần gần nhất trước đó mà đại diện của hai thành phố này lỗi hẹn với chức vô địch là mùa giải 1994/95. Năm ấy, Blackburn (vùng Lancashire) kiêu hãnh bước lên ngôi cao trong cái nhìn bất lực của Man United.

NHỮNG MÙA GIẢI LEICESTER CÁN ĐÍCH

CAO NHẤT TẠI GIẢI VĐQG ANH/PREMIER LEAGUE

Nhưng Leicester chinh phục Premier League mùa này trên con đường hoàn toàn khác biệt với Blackburn trong quá khứ. Hai thập kỷ trước, Blackburn lột xác nhờ khoản đầu tư khổng lồ của nhà tài phiệt ngành thép Jack Walker. Họ chiêu mộ Chris Sutton, David Batty, Alan Shearer… bằng số tiền chuyển nhượng mà các ông lớn cũng phải ganh tị.

Nhìn từ góc độ này, Blackburn của năm 1995 rõ ràng cũng là một CLB thuộc hàng hào phú. Hai năm liên tiếp trước khi đăng quang, họ đều có mặt trong Top 4 Premier League. Trái lại Leicester vươn lên đỉnh cao bằng ngân sách hoạt động khiêm tốn. Từ chỗ bước vào mùa bóng với vị thế của một CLB chạy đua trụ hạng, họ bất ngờ chiếm giữ ngai vàng bóng đá Anh. Câu chuyện hoang đường nhưng kỳ vĩ đó sẽ còn được nhắc đến trong nhiều thế hệ NHM.

XỨNG ĐÁNG GIỮ NGAI VÀNG

Leicester có xứng đáng với với chức vô địch Premier League, hay thành công của họ chỉ mang tính chất ăn may? Dĩ nhiên, trong bất cứ cuộc chơi nào, yếu tố may rủi đều hiện diện. Song điều quan trọng nhất thể hiện phẩm chất của một nhà vô địch là khả năng phát huy lợi thế mà mình đang nắm giữ.

Trong bối cảnh các ông lớn Man United, Man City, Chelsea, Arsenal và Liverpool đồng loạt sa sút, chỉ Leicester nắm bắt được cơ hội. Họ khẳng định vị thế bằng 21 vòng đấu ngự trị trên ngôi đầu (tương đương 55% thời lượng của giải đấu). Leicester chinh phục đỉnh cao bằng phong độ ổn định, tinh thần chiến đấu quật cường, cùng khả năng ứng phó rất tốt trong hoàn cảnh khó khăn.

Càng chơi, Leicester càng thể hiện phẩm chất của một nhà vô địch. Họ bình thản đón nhận sức ép lớn cùng những đối thủ hùng mạnh vào giai đoạn cuối mùa giải. Một đội bóng đã hạ Man City, Chelsea, Liverpool… dĩ nhiên không hề tầm thường. Leicester giải quyết bài toán vắng tiền đạo chủ lực Jamie Vardy vào thời khắc quyết định một cách hoàn hảo. Họ cũng hóa giải sức ép mà Tottenham tạo ra trong cuộc đua tranh chức vô địch bằng một tâm thế vững vàng, tràn đầy niềm tin.

Càng về cuối mùa bóng, giai điệu của bài “Oh Happy Day” với ca từ “chúng ta chiến đấu và cầu nguyện cho những gì tốt đẹp nhất” càng cất lên rộn ràng trên những khán đài của SVĐ có Leicester thi đấu. Trong suốt 9 tháng qua, đoàn quân của HLV Ranieri đã chiến đấu theo đúng tinh thần đó.

Họ mang trong mình trái tim dũng cảm cùng khát khao chống lại những thế lực truyền thống của bóng đá Anh. Họ là một khối gắn kết, với tinh thần tập thể được đề cao trong mọi hoàn cảnh. Đội bóng nhỏ bé bên bờ sông Soar đã tiến lên phía trước bằng những bước chân vững vàng, chắc chắn. Họ trầm lặng vượt qua bão tố, bền bỉ hướng đến đỉnh vinh quang của Premier League.

Đội chủ sân King Power giờ đây trở thành một Robin Hood trên sân cỏ xứ sương mù. Khu rừng Sherwood năm xưa mà nhân vật anh hùng mang tính truyền thuyết này đặt đại bản doanh chỉ cách trung tâm thành phố Leicester khoảng 70km. Tuy nhiên, Robin Hood trước đây chỉ dừng lại ở mức gây khó dễ cho những thế lực hàng đầu. Còn nay, Leicester đã vượt lên trên tất cả để viết nên câu chuyện lịch sử cho bóng đá Anh.

Theo bongdaplus

Let's block ads! (Why?)

Dimitri Payet càn quét sạch giải thưởng cá nhân

Tiền vệ người Pháp, Dimitri Payet đã “càn quét” 5 giải thưởng cá nhân của West Ham ở mùa giải này.

Dimitri Payet đã trải qua mùa giải đầu tiên ở Anh cực kỳ đáng nhớ khi lãnh trọn bộ 5 giải thưởng của West Ham.

Theo đó, Payet được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất năm (cả 2 hạng mục do người hâm mộ và các cầu thủ bầu chọn), bản hợp đồng của mùa giải, bàn thắng của mùa giải và tay săn bàn hàng đầu của West Ham.

Đây là điều không hề bất ngờ sau những gì Payet thể hiện trong suốt mùa giải. Bất chấp việc phải nghỉ thi đấu hơn 1 tháng vì chấn thương, tiền vệ người Pháp vẫn ghi được 10 bàn thắng và có thêm 9 pha kiến tạo ở Premier League, góp công lớn giúp The Hammers cạnh tranh 1 suất tham dự cúp châu Âu mùa sau.

Anh cũng là cầu thủ hiếm hoi không thuộc Tottenham và Leicester City được bầu chọn vào đội hình tiêu biểu của PFA.

Ở các hạng mục khác, Michail Antonio giành giải thưởng màn trình diễn xuất sắc nhất trong trận đấu với Tottenham, trong khi Reece Oxford giành giải thưởng cầu thủ trẻ xuất sắc nhất của West Ham.

Theo Bongdaso.com

 

Let's block ads! (Why?)

TIẾT LỘ: Nhà sư Thái Lan đã cầu nguyện cho Leicester trong suốt trận Chelsea – Tottenham

Phra Prommangkalachan, một nhà sư Thái Lan, cho biết ông đã cầu nguyện để Tottenham không thắng Chelsea nhằm giúp Leicester vô địch Premier League sớm 2 vòng đấu.

TIẾT LỘ: Nhà sư Thái Lan đã cầu nguyện cho Leicester trong suốt trận Chelsea - Tottenham

Ngoài phong độ ấn tượng ở mùa giải này, Leicester (ĐKVĐ Premier League) còn thu hút sự chú ý khi có nhiều nhà sư từ Thái Lan sang để cầu nguyện và yểm bùa cho các cầu thủ của họ trước mỗi trận đấu. Phra Prommangkalachan, một trong số các nhà sư được chủ sở hữu Leicester Vichai Srivaddhanaprabha mời sang Anh trong những tháng gần đây, đã tiết lộ một tin tức thú vị. Ông đã cầu nguyện trong suốt trận đấu giữa Chelsea và Tottenham ở vòng 36 Premier League mùa này nhằm giúp Leicester đoạt ngôi vương sớm 2 vòng đấu.

Không biết có phải do những lời cầu khấn của Phra Prommangkalachan không mà Tottenham dù đã dẫn trước 2-0 ở trong hiệp 1 nhưng cuối cùng đã bị Chelsea cầm hòa 2-2 và đứng nhìn Leicester vô địch.


Các nhà sư Thái Lan cầu nguyện và yểm bùa cho các cầu thủ Leicester trước mỗi trận đấu

“Tôi đã cầu nguyện từ lúc 2 giờ sáng cho đến 4 giờ sáng (thời điểm diễn ra trận đấu giữa Tottenham và Chelsea theo giờ Bangkok). Nhưng Leicester đã giành chức vô địch nhờ vào chính bản thân mình và lòng tốt của ngài Vichai, chứ không phải do tôi”, nhà sư 64 tuổi Phra Prommangkalachan phát biểu.

“Ngài Vichai đã đưa các nhà sư tới đó để cầu nguyện cho các cầu thủ và ban huấn luyện gặp chuyện tốt lành và may mắn. Tôi không chắc là các cầu thủ hiểu được những gì mà các nhà sư đã cầu nguyện, nhưng họ nghĩ là chúng sẽ đem lại may mắn”, Phra Prommangkalachan nói tiếp.

Từ ứng viên cho suất xuống hạng, Leicester đã gây chấn động bằng việc đăng quang ở Premier League mùa này. Đội bóng của HLV Claudio Ranieri sẽ ăn mừng chức vô địch tại sân nhà King Power sau trận đấu với Everton vào Chủ Nhật tới.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

HAGL: Đông Triều đang gặp vấn đề?

Từng là một cái tên nhận được nhiều sự kỳ vọng trong đội hình của HAGL. Tuy vậy cho đến thời điểm hiện tại, những đóng góp của cầu thủ người Quảng Nam này là rất hạn chế. Vậy sự sa sút phong độ hay chấn thương đang cản trở sự phát triển của Đông Triều?

Đông Triều là một trong số ít cái tên nổi tiếng từ khá sớm của khóa 1 Học viện HAGL Arsenal JMG, cùng với những Tuấn Anh, Công Phượng, Xuân Trường. Tuy vậy chấn thương đã và đang cản trở quá trình phát triển của cầu thủ này.

Chấn thương dai dẳng khiến Đông Triều chững lại so với các đồng đội cùng lứa.

Gần như vắng mặt và ít khi được sử dụng trong đội hình của HAGL tại V-League 2015, Đông Triều được hy vọng là sẽ có bước tiến mới ở V-League năm nay, nhất là khi bộ ba Tuấn Anh, Công Phượng hay Xuân Trường đã xuất ngoại.

Thực tế ở các giải đấu giao hữu chuẩn bị cho mùa giải mới, Đông Triều đã có những màn thể hiện khá tốt. Tuy vậy, V-League 2016 đã trải qua được 8 vòng đấu, những gì Đông Triều thể hiện là khá mờ nhạt.

Chiến thắng 5-0 của HAGL trước CLB Sài Gòn trong ngày khai mạc V-League 2016 là lần duy nhất cho đến thời điểm này Đông Triều được thi đấu trọn vẹn 90 phút trên sân. Còn lại cầu thủ này gần như vắng mặt trong các trận đấu sau đó của HAGL. Ở V-League mùa này, sau 8 vòng đấu, Đông Triều mới thi đấu được 108 phút chính thức (1 trận đá chính và 2 trận vào sân thay người).

Những gì mà cầu thủ này thể hiện cũng mới chỉ ở mức tròn vai chứ chưa đáp ứng được kỳ vọng của Ban huấn luyện và NHM. Vấn đề là Đông Triều lại được xếp chơi ở vị trí tiền vệ phòng ngự trong 2 trận đấu với XSKT Cần Thơ và SLNA. HLV Graechen trước đây cũng từng xếp Đông Triều đá tiền vệ phòng ngự, tuy vậy cầu thủ này tỏ ra không thích hợp với vai trò này.

Dưới thời HLV Nguyễn Quốc Tuấn, Đông Triều tiếp tục được sử dụng ở vai trò này Trong khi đó hàng thủ vẫn đang là vấn đề nan giải với HAGL. Ngoài Dương Văn Pho, những trung vệ còn lại không đem tới sự an tâm cho đội nhà. Các trung vệ trẻ như Thắng Toàn, Văn Thắng chưa có nhiều kinh nghiệm và khó đứng vững trước áp lực.

Việc phải thi đấu trái sở trường cũng khiến Đông Triều gặp khó trong việc thích nghi.

Rõ ràng là Đông Triều đang gặp vấn đề trong việc thích ứng với sơ đồ chiến thuật của đội bóng phố Núi. Trong khi những đồng đội như Văn Toàn, Hồng Duy hay Văn Thanh đang từng bước thay đổi để thích nghi và hoàn thiện mình thì Đông Triều vẫn đang “dậm chân tại chỗ”.

Đó cũng là điều đáng lo ngại bởi nếu không thể phát triển, Đông Triều khó có thể vượt qua được cái bóng của chính mình. Thay đổi để tồn tại và thích nghi với cuộc chơi, làm được không Đông Triều?

Theo Tinthethao.com.vn

 

Let's block ads! (Why?)