Thứ Ba, 24 tháng 5, 2016

GÓC NHÌN: “Quỷ trong bàn tay của Quỷ”

Mourinho sẽ làm gì với Inter Milan? Mourinho sẽ làm gì với Real Madrid? Mourinho sẽ làm gì với Manchester United? Đó đã, đang và sẽ là những câu hỏi được đặt ra chừng nào Người đặc biệt vẫn còn tìm đến những bến đỗ mới trong sự nghiệp huấn luyện. Ở Milan, ở Madrid ông làm gì thì tất cả đã biết. Còn bây giờ, Quỷ đỏ Manchester sẽ ra sao trong “bàn tay của Quỷ”?

Những câu hỏi như vậy bắt đầu từ khi Mourinho tạo dựng lên một phong cách riêng tại Chelsea. Khi đến sân Stamford Bridge vào năm 2004, câu hỏi đó không xuất hiện bởi việc chia tay Porto sau chức vô địch Champions League chỉ là một sự kiểm chứng về tài năng của HLV người Bồ Đào Nha. Thế nên, có thể nói rằng, “phong cách Mourinho” chỉ thực sự được hình thành  trong 3 năm tại The Blues.

Một phong cách phòng ngự. Một triết lý gồ ghề, gai góc. Một quan điểm bất di bất dịch. Nên Mourinho có thể hợp với Inter Milan (giành chức vô địch Champions League) nhưng lại không phải là người dành cho Real Madrid. Và cũng không phải là một người thích hợp với triết lý truyền thống của Manchester United – đội chỉ thích tấn công giống như Real Madrid hay Barcelona.

Nhưng vấn đề là, truyền thống đôi khi cũng cần phải có sự thích nghi. Khi thế giới chỉ có 1 Sir Alex Ferguson – người gắn bó 1/4 thế kỷ ở sân Old Trafford và tạo ra quá nhiều ảnh hưởng tại đây, việc chuyển giao thực sự là một công việc quá khó.

Sir Alex đã tạo ra một thói quen chiến thắng, hoặc đơn giản chỉ là thứ bóng đá tấn công trong máu của Manucians. Khi thói quen đã ngấm quá sâu thì việc nhìn thấy một bộ mặt khác của CLB rõ ràng là một điều không thể chấp nhận được. Với họ, phải có một Sir Alex khác ngồi vào chiếc ghế thuyền trưởng để Quỷ đỏ “không hạ thấp độ cao”.

Sức ép quá lớn, David Moyes mất việc khi chưa trọn vẹn 1 mùa giải. Sức ép cũng khủng khiếp chẳng kém, nhưng Louis van Gaal còn được tin tưởng cho đến khi kết thúc mùa thứ hai – cùng chiếc Cúp FA.

Hẳn là đôi khi, các CĐV của Man United cũng sẽ tự nhủ rằng, “ừ thì trong giai đoạn chuyển giao, việc có hay không giành được các danh hiệu là vấn đề thời gian, nhưng ít nhất thì cũng phải có sự chấp nhận được về mặt lối chơi”.

Moyes và Van Gaal đều không đáp ứng được điều đó! Chuyện gì đã xảy ra không cần nhắc lại nữa, đề lúc này hướng về Mourinho.

Ở vị trí của Special One – hay Happy One hoặc là bất kỳ gì đi nữa mà ông có thể tự nhận, nhiệm vụ không phải kế nhiệm Sir Alex mà là “giải cứu Quỷ đỏ”. Giải cứu khỏi “cơn buồn ngủ”, khỏi “cơn khát danh hiệu”, khỏi cái vòng kềm tỏa về mặt cảm xúc mà Manucians đã bị trói chặt kể từ khi Sir Alex lui vào hậu trường.

Dù cho Van Gaal có níu kéo bằng FA Cup thì đó vẫn không phải là thứ “đồ nhắm” có thể giải cơn khát của các CĐV, để họ có thể nhâm nhi và hỉ hả trong suốt cả mùa Hè như chiến quả ở Premier League hay Champions League.

Vì vậy, nên hiểu nhiệm vụ “giải cứu” của Mourinho theo cách nào? Hẳn nhiên, đó là các danh hiệu. Mou không quan tâm ai chỉ trích ông về việc biến Man United từ lối chơi tấn công sang phòng ngự phản công, không bận lòng với việc Quỷ đỏ cầm cây đinh ba biểu tượng hay lái chiếc xe bus nhiều tầng trên hành trình. Quan trọng nhất là số 1, đứng trên đỉnh tất cả. Danh hiệu có thể làm người ta dẹp đi các vấn đề khác.

Để “cứu” Quỷ đỏ, Mourinho phải làm theo cách của mình. Ban lãnh đạo CLB cũng đã sẵn sàng chấp nhận điều đó. Chỉ một điều các CĐV cũng cần hiểu: Khi fan hâm mộ và HLV không song hành, các cầu thủ và chiến thuật không tương thích, khi gã khổng lồ của bóng đá châu Âu không có tên trong Top 4 tại giải VĐQG thì không có lý do gì mà không thay đổi.

Mou có thực sự là người phù hợp cho Man United? Ông sẽ trang hoàng Nhà hát của những giấc mơ hay sẽ “vẽ bậy bạ” lên hình ảnh toàn cầu của CLB?

Cá tính, sự bảo thủ, “đanh đá”, những câu chuyện tranh cãi, scandal của Mou trong nhiều năm qua chắc chắn đã tác động đến suy nghĩ của nhiều người. Các CĐV chia nửa quan điểm về việc bổ nhiệm HLV người Bồ Đào Nha, trong khi huyền thoại Bobby Charlton thì khẳng định từ rất lâu rằng, “Mourinho không phải là đại sứ phù hợp cho hình ảnh của Man United”.

Dù ai nói gì đi nữa thì trong tay Mou, thật khó để hy vọng những tài năng trẻ do CLB đào tạo có đất diễn như thời Van Gaal. Rồi với Rooney, anh có là đội trưởng đi nữa thì cũng không phải là mẫu tiền đạo mà Mou ưa thích. Hay như Juan Mata từng là người thừa ở Chelsea khi Mourinho còn ở đó, bởi anh là tiền vệ tấn công không có sự năng nổ như ông cần…

Nhìn chung, diện mạo của Quỷ sẽ thay đổi rất nhiều cùng với “Quỷ” Mou. Có thể cũng sẽ không đẹp mỹ miều nhưng ít ra thì có cá tính trong lối chơi. Thế nên, Manucians hãy cứ chấp nhận về giai đoạn thích nghi để thoát hẳn khỏi cái bóng của Sir Alex, cho đến khi quen với thời cuộc – thời của các HLV chỉ “ấm chỗ” trong vài năm.

Theo Bongdaso.com

 

Let's block ads! (Why?)

Bộ sưu tập danh hiệu ‘khủng’ của Kingsley Coman

Cách đây ít năm, Kingsley Coman hẳn vẫn còn là cái tên xa lạ với nhiều người. Song giờ đây, anh đang nổi lên như một hiện tượng. 

Kingsley Coman bắt đầu được đôn lên chơi chuyên nghiệp khi còn khoác áo PSG vào năm 2013. Khi đó, anh trở thành cầu thủ trẻ nhất lịch sử CLB đá cho đội 1 khi mới 16 tuổi, 8 tháng và 4 ngày.

Trong màu áo PSG, Coman đã giành được hai danh hiệu Ligue 1 và Siêu Cúp Pháp trước khi ký hợp đồng 5 năm với Juventus vào tháng 7/2014.

Trong mùa giải duy nhất chơi cho đội bóng Italia, Coman đã giành chức vô địch Serie A, Cup quốc gia Italy, và Siêu Cup Italy, đồng thời vào sân thay người trong trận chung kết Champions League trước Barcelona.

Mùa hè 2015, Coman được Juventus đồng ý cho chuyển tới khoác áo Bayern Munich theo dạng cho mượn. Khá bất ngờ là trong màu áo Hùm xám, Coman là một sự lựa chọn thường xuyên của Pep Guardiola.

Tại Đức, tiền vệ người Pháp đã cùng CLB xứ Bavaria lên ngôi ở Bundesliga. Hôm 21/5 vừa qua, Coman còn cùng Bayern đoạt thêm Cup quốc gia Đức, sau khi đánh bại Dortmund ở loạt đá luân lưu.

Như vậy, tính ra chỉ sau 3 mùa giải lên chơi chuyên nghiệp, Coman đã thu về tổng cộng 8 danh hiệu. Đây rõ ràng là con số đáng mơ ước với bất kỳ cầu thủ này.

Cần phải biết rằng, ở tuổi 19, Lionel Messi chỉ có tất cả 5 danh hiệu lớn cùng tập thể đội bóng: hai chức vô địch La Liga, hai Siêu Cup Tây Ban Nha, và một Champions League. Trong khi đó Cristiano Ronaldo kém hơn với một Cup FA cùng Man Utd.

Hiện Juventus đang rất muốn đưa Coman trở lại Italia, song tin buồn cho đội bóng này là Coman không có ý định trở lại. Không loại trừ khả năng Bayern cũng sẽ chi đậm để phá vỡ hợp đồng của cầu thủ này.

Theo Bongdaso.com

Let's block ads! (Why?)

Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016

Diego Simeone: ‘Con sư tử’ ở San Siro

Hai mùa bóng ngắn ngủi khoác áo Inter vẫn đủ để nói lên những phẩm chất tuyệt vời của Diego Simeone với tư cách cầu thủ.

Diego Simeone: 'Con sư tử' ở San Siro

Bây giờ, khi trở lại San Siro, Simeone đã là một HLV trẻ tài ba, dẫn dắt Atletico chơi trận chung kết Champions League thứ 2 trong 3 năm liên tiếp.

San Siro ngày trở về

“Diego Simeone đã chạy và chiến đấu như một con sư tử”. Simeone đã được miêu tả như thế khi ông còn chơi bóng ở Serie A. Khi ấy, trong màu áo của Inter ở giai đoạn 1997-1999, người ta đã quá quen với hình ảnh của Simeone. Dù chỉ có 2 mùa bóng gắn bó với đội bóng thành Milan, nhưng Simeone dường như đã quá thân thuộc với thảm cỏ San Siro. Mỗi một Nerazzurri (CĐV Inter) vẫn nhớ đến Simeone như một trong những tiền vệ giàu tính chiến đấu, sẵn sàng cháy hết mình trong mỗi trận chiến. “Simeone là một con sư tử”, họ truyền miệng nhau thế khi nói về ông.

“Tôi vẫn không quên những cảm giác ấy. Nó thật tuyệt vời. Khi bạn bước ra sân và nhận được sự hò reo từ các CĐV. Chơi bóng ở Italy và được đá trên một sân bóng hoành tráng như San Siro luôn để lại những cảm xúc tuyệt vời”, Simeone nhớ lại. “Chơi bóng ở đây, bạn như được chơi ở một trận bóng đá thuần khiết và rất đặc trưng ở Italy. Tôi đã có những kí ức tuyệt vời ở San Siro”. Tất nhiên, Simeone cũng thừa nhận ông không quên những bàn thắng đã ghi cho đội bóng này.

Simeone đã chơi 74 trận cho Inter và có 13 bàn thắng. Ông có không ít kỉ niệm ở đây. “Tôi luôn coi Inter như đội bóng gia đình của mình. Tôi từng không muốn rời đội bóng này”, Simeone nói. Năm 2014, Simeone đã trở lại San Siro, nhưng không phải để đối đầu Inter. Khi ấy, Atletico của ông gặp Milan ở vòng 1/8 Champions League. “Khi trở lại lúc ấy, tôi cảm nhận được một thứ cảm xúc khó diễn đạt. Tôi như được về lại ngôi nhà của mình.”

Một thủ lĩnh ở San Siro

“Cậu ấy không chỉ là một cầu thủ, mà còn là một trợ lý tin cậy của tôi”, cựu HLV Inter Gigi Simoni, người đưa CLB thành Milan giành UEFA Cup 1998, nói về Simeone. “Tôi không chỉ nói về những việc Simeone đã giúp các đồng đội trên sân ở các trận đấu, tôi còn nói về những việc cậu ấy giúp sức cho mình. Simeone giúp tôi trong việc tìm ra giải pháp để đối xử tốt nhất với các cầu thủ. Cậu ấy còn giúp tôi phát hiện ra sở trường của mỗi người và để họ chơi đúng vị trí. Ví dụ, Simeone nói với tôi rằng Zanetti sẽ cực nhanh khi đá ở cánh. Tôi đã thử áp dụng và thấy đó là một sự lựa chọn quá đúng”.

Simoni hiện tại đã 77 tuổi. Ông không còn làm nghề huấn luyện nữa và dù Simeone không ở Italy, hai thầy trò vẫn liên lạc với nhau. “Simoni luôn tin tưởng Simeone về cá tính và trách nhiệm của cậu ấy. Với Simoni, Simeone là một thủ lĩnh”, thủ thành kì cựu Gianluca Pagluica, người từng bắt cho Inter, tiết lộ. “Simeone cả ngày chỉ nói về bóng đá. Nhiều lúc, chúng tôi còn phải ngừng cậu ấy lại vì nói quá nhiều”.

Theo Pagluica thì Simeone nói tiếng Italy rất giỏi. Ông cũng có mối quan hệ rất tốt với các đồng đội Inter. “Simeone luôn nhận được sự tôn trọng. Cậu ấy thường xuyên là người thiết kế những buổi tiệc nhỏ. Khi tập luyện, cậu ấy thường xuyên góp ý những thứ chưa tốt. Khi thi đấu, cậu ấy luôn chiến đấu hết mình.”

Trong màu áo Inter, Simeone đã 1 lần vô địch cúp UEFA vào năm 1998.  Ông là thủ lĩnh của hàng tiền vệ Inter khi ấy với sự chắc chắn, lì lợm đến quái kiệt. Sau này, khi Simeone ra đi, các Nerazzurri đã mong ông trở lại. Họ cũng ý thức rằng có một ngày nào đó, Simeone sẽ về San Siro với tư cách của một nhà cầm quân. Năm 2014 là lần đầu tiên và bây giờ, ông trở lại lần hai để chơi trận Chung kết lịch sử.

13 Simeone đã chơi tổng cộng 74 trận cho Inter. Ông có 13 bàn thắng cho đội bóng Italy.

1 Cùng với Inter Milan, Simeone có một danh hiệu đó là UEFA Cup 1998.

2 29/5 tới, Simeone sẽ trở lại Milan. Đó là lần thứ 2 kể từ khi ông rời Inter. Lần trước là vào năm 2014, khi Atletico gặp Milan ở vòng 1/8 Champions League.

Koke: “Real Madrid vẫn chưa đánh bại nhà vô địch nào”

Tiền vệ Koke nói rằng Atletico xứng đáng vô địch Champions League mùa này hơn Real Madrid bởi họ đã loại các đội vô địch. Trước đó, Atletico đã loại nhà vô địch Liga Barcelona ở Tứ kết và nhà vô địch Bundesliga Bayern Munich ở Bán kết.

“Real Madrid đến với trận chung kết không dễ dàng nhưng thực tế Atletico mới là đội khó khăn hơn. Chúng tôi đã đối đầu với những đội bóng đang là các nhà vô địch ở các giải vô địch quốc gia. Real Madrid thì không dù phải thừa nhận họ có một đội hình chất lượng cao”, Koke nói.

Ngoài Barca và Bayern thì trước đó, Atletico cũng loại PSV, nhà vô địch Hà Lan ở vòng 1/8. Trong khi các đối thủ của Real Madrid chỉ là Roma (xếp thứ 3 ở Serie A), Wolfsburg (thứ 8 ở Bundesliga) và Man City (thứ 4 ở Premier League).

Đây là lần thứ 2 trong 3 năm Atletico gặp Real Madrid ở trận chung kết Champions League. Trước đó, họ đã thua Real 1-4 ở trận chung kết năm 2014 tại Lisbon. Koke tin rằng lần tái đấu này, kịch bản sẽ khác. “Hai năm trước chúng tôi vẫn phải cạnh tranh Liga. Bây giờ thì không. Atletico có 3 tuần để chuẩn bị cho trận chiến này. Kịch bản chắc chắn sẽ khác”.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Mourinho vs Pep: Liều thuốc độc của Ngoại hạng Anh

Cuộc đối đầu giữa Jose Mourinho và Pep Guardiola sắp được tái hiện ở Ngoại hạng Anh, nhưng liệu đây có phải là tin tốt lành?

Manchester United vừa sa thải Louis Van Gaal sau hai mùa giải gắn bó, đây là động thái không thể rõ ràng hơn cho việc dọn đường để Jose Mourinho tiếp quản chiếc ghế HLV tại Old Trafford. Cựu HLV Chelsea đã dọn đồ từ London về Manchester trong hôm qua, “siêu cò” Jorge Mendes dự kiến có mặt trong hôm nay để hoàn tất hợp đồng của Mourinho với M.U.

Trước đó, gã hàng xóm Manchester City đã công bố HLV Pep Guardiola sẽ là cái tên thay thế Manuel Pellegrini từ mùa 2016/17. Sau nhiều lần theo đuổi, cuối cùng Man City cũng có được chữ ký của Pep, một trong những HLV giàu thành tích nhất khi tuổi đời còn rất trẻ.

Pep Guardiola (phải) và Jose Mourinho nhiều khả năng sẽ đụng độ trên đất Anh.

Như vậy, một lần nữa cuộc đối đầu kinh điển giữa Mourinho và Pep sắp được tái hiện tại Ngoại hạng Anh. Tuy không máu lửa như trận El Clasico của Tây Ban Nha, nhưng derby Manchester chưa bao giờ hạ nhiệt. Tâm trí nhiều CĐV lúc này đang nghĩ về một cuộc đụng độ kịch liệt của đẳng cấp và kinh nghiệm, nhưng vẫn còn đó mặt trái của vấn đề.

Tờ Marca của Tây Ban Nha cho biết, cuộc đối đầu này vừa có lợi, vừa có hại cho Manchester nói riêng và Ngoại hạng Anh nói chung. Họ cũng cảnh báo người hâm mộ bằng cụm từ “căn bệnh gần kề Manchester” để mô tả tác hại mà Mou và Pep có thể mang lại.

Năm 2012, Pep rời Barcelona sau một quãng thời gian dài gắn bó, một phần cũng vì sự cạnh tranh gay gắt với Mourinho. Không chỉ là những toan tính trên sân cỏ, các màn khẩu chiến của đôi bên cũng đủ khiến cho mùa giải trở nên căng thẳng và khó kiểm soát hơn bao giờ hết. Ví dụ điển hình là vào một năm trước đó, Barcelona và Real Madrid gặp nhau tại bán kết Champions League và cả hai chiến lược gia này đã có màn khẩu chiến dữ dội trước trận đấu.

Mourinho cáo buộc Pep hay phàn nàn về các quyết định của trọng tài. Pep cũng không vừa, cựu HLV Barca đã đáp lại bằng cụm từ ‘el puto Jefe’, đại loại là ‘đồ chết tiệt’. Kết quả chung cuộc, Barca giành chiến thắng 3-1 và bước tiếp vào chung kết và đánh bại M.U để lên ngôi vô địch.

Cựu HLV Bayern Munich cũng tự hào với thành tích đối đầu của mình và Mourinho. Ông đã có 7 trận thắng trong 16 lần gặp mặt, trong khi con số này của “Người đặc biệt” chỉ là 3. Sự cạnh tranh này sẽ tiếp diễn trong tương lai, hứa hẹn kịch tính vì cuộc đối đầu của Man City và Man United luôn thu hút rất nhiều sự chú ý.

Theo Tinthethao.com.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Louis van Gaal gửi tâm thư đầy nước mắt chia tay M.U

HLV Louis van Gaal đã dành hẳn một bài phát biểu dài chia tay Manchester United sau khi nhận án sa thải.

Van Gaal đầy xúc động.

HLV Louis van Gaal đã chính thức phải nói lời tạm biệt sân Old Trafford sau khi giúp Man United đoạt chức vô địch FA Cup. Trong ngày nhận tin dữ, chiến lược gia người Hà Lan không giấu được những dòng cảm xúc đầy tâm trạng.

Van Gaal chia sẻ: “Thật sự là một vinh dự rất lớn cho tôi khi được dẫn dắt Manchester United. Và điều này đã làm đong đầy niềm khát khao từ rất lâu trong tôi. Tôi cũng hơi thất vọng vì kết thúc sớm hơn kế hoạch. Tôi tin rằng, nền móng đã có hiện tại sẽ giúp đội bóng tiến vừa phía trước và gặt hái thành công nhiều hơn nữa.

Tôi hết sức tự hào vì đã giúp CLB giành chiến thắng danh hiệu FA Cup lần thứ 12 trong lịch sử. Tôi đã đoạt được hơn 20 danh hiệu lớn nhỏ trong sự nghiệp nhưng FA Cup sẽ luôn là một thành tựu đặc biệt. Tôi hy vọng, FA Cup sẽ là bước khởi đầu giúp đội bóng trở lại đỉnh cao như mong muốn của NHM trong tương lai.

Tôi đã từng làm việc tại Hà Lan, Tây Ban Nha và Đức nhưng vẫn luôn hy vọng có được cơ hội trải nghiệm và trở thành một phần của bóng đá Anh. Mọi dự định đã trở thành hiện thực và nó thực sự trên cả tuyệt vời.

Cảm ơn các cầu thủ và chúc họ may mắn. Được làm việc với họ là một vinh dự và còn hạnh phúc hơn khi thấy các cầu thủ trẻ đột phá và nắm được cơ hội lên đội 1. Tôi sẽ tiếp tục dõi theo họ trong các năm sau. Lời cuối cùng, cảm ơn ông chủ và BLĐ vì đã cho tôi cơ hội được dẫn dắt một CLB tuyệt vời như Man United.

Cuối cùng, tôi muốn gửi lời cảm ơn đặc biệt đến Sir Alex Ferguson và Sir Bobby Charlton vì đã giúp cho tôi luôn cảm thấy được chào đón như ở nhà trong suốt quãng thời gian đứng trên cương vị HLV trưởng Manchester United.”

Theo Tinthethao.com.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Hé lộ kế hoạch nhân sự của Mourinho ở Man United

Theo tờ Daily Mail, với 200 triệu bảng ngân sách được cấp sau khi tiếp quản chiếc ghế HLV tại Man United, Jose Mourinho dự định sẽ có một cuộc tấn công mạnh mẽ đến các học trò cũ tại Chelsea.

Cụ thể, “Người đặc biệt” đang rất muốn có Nemanja Matic. Ngoài ra, ông còn khao khát sở hữu John Stones – người mà mùa Hè năm ngoái ông đã rất cố gắng chèo kéo nhưng không thành. Với Mourinho, đây là những cái tên sẽ tăng cường đáng kể sức mạnh cho “Quỷ đỏ”.


Matic sẽ gia tăng đáng kể sức mạnh tuyến giữa Man United

Trung vệ đội tuyển Anh có giá khoảng 45 triệu bảng. Nếu không thuyết phục được Everton nhả người, Mourinho đã chuẩn bị phương án dự phòng là Raphael Varane – cầu thủ có giá không dưới 35 triệu bảng. Với Matic, Chelsea chắc chắn muốn có ít nhất 25 triệu bảng.

Ngoài những cái tên trên, Mourinho còn hướng mục tiêu đến tiền vệ Joao Mario của Sporting Lisbon – người có giá trị khoảng 35 triệu bảng.

Đó là câu chuyện chuyển nhượng. Còn trong phạm vi nội bộ, Mourinho sẽ phải giải quyết êm thấm mối quan hệ với Juan Mata và bằng mọi cách giữ chân David De Gea dù rất khó khăn. Có thông tin cho rằng, Mata sẵn sàng đàm phán cùng CLB để ở lại dù quá khứ của anh với Mourinho không tốt đẹp gì. Còn nhớ, việc Mata rời Chelsea hồi năm 2014 cũng là vì Mourinho không thích sử dụng anh.


Mata đang cân nhắc việc ở lại

Với De Gea, tương lai của anh tại Man United có phần mập mờ hơn. Mourinho và De Gea cùng có chung người đại diện là “siêu cò” Jorge Mendes nhưng tờ Daily Mail cho rằng điều đó cũng không giúp ông giữ được thủ thành xuất sắc này.


Mourinho khó giữ được De Gea

De Gea muốn một CLB mà ở đó anh tin là họ chiến đầu thực sự vì những danh hiệu, đặc biệt là đấu trường Champions League. Lúc này, Real Madrid vẫn đang theo sát mọi bước đi của thủ thành người Tây Ban Nha.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Lý do đừng mua cầu thủ Atletico

Atletico thi đấu rất thành công những năm qua. Ở đội bóng này, HLV Diego Simeone phát hiện, nhào nặn và làm hồi sinh rất nhiều cầu thủ xuất sắc. Nhưng lưu ý, cầu thủ của Atletico không phải “món hàng” chất lượng.

Lý do đừng mua cầu thủ Atletico

Hầu hết các cầu thủ Atletico đều thi đấu rất hay dưới tay HLV Simeone những năm qua. Ngay cả số cầu thủ đẳng cấp trung bình khá, tân binh giá rẻ hay ngôi sao hết thời cũng thi đấu ấn tượng tại Vicente Calderon.

Song lưu ý, hầu hết cầu thủ Atletico chơi hay không phải vì tài năng của họ, mà bởi khả năng dùng người của HLV Diego Simeone. Hay có thể nói, ông đã xây dựng được hệ thống thi đấu hoàn hảo tại Vicente Calderon, giúp một cầu thủ tầm tầm cũng có thể chơi xuất sắc, ít nhất vượt xa so với khả năng thực sự.

Minh chứng là hầu hết số cầu thủ, từ ở dạng tiềm năng đến ngôi sao, mà các CLB khác mua lại từ Atletico đều thi đấu kém hơn hẳn, thậm chí gây thất vọng tràn trề.

Arda Turan là ví dụ mới nhất và điển hình nhất. Ngôi sao người Thổ Nhĩ Kỳ luôn chơi cực hay tại Atletico trong suốt nhiều năm. Nhưng chỉ sau gần một mùa chuyển sang thi đấu cho Barca, anh đã bắt đầu bị quên lãng. Diego Costa cũng là minh chứng sống.

Tiền đạo gốc Brazil thực ra không thi đấu quá tệ ở Chelsea, nhưng hoàn toàn không giống như những gì anh thể hiện ở Atletico trước đó. Việc Costa mới ghi 37 bàn sau 2 mùa tại Stamford Brigde, chỉ hơn 1 bàn so với mùa cuối thi đấu cho Atletico, đã nói lên tất cả.

Tuy nhiên, cái tên Filipe Luis mới thực sự phản ánh đúng hiện tượng: các cầu thủ Atletico chơi hay là vì thi đấu… tại Atletico. Như Diego Costa, anh gia nhập Chelsea với sự kỳ vọng rất lớn, song đã chơi rất tệ. Ngôi sao người Brazil phải trở lại Atletico chỉ sau một mùa và lại thi đấu… như một hậu vệ cánh hàng đầu thế giới.

Cũng đừng quên Radamel Falcao là “sản phẩm” của Atletico. Sự nghiệp của Mãnh hổ người Colombia đã lụn bại thê thảm chỉ sau 2 năm rời Vicente Calderon. Tương tự, Miranda cũng là ngôi sao xuất sắc, được đánh giá như trung vệ hàng đầu thế giới khi chơi cho Atletico, nhưng giờ phải sống lay lắt ở Inter chỉ sau một năm ra đi.

Những ngôi sao hàng đầu của Atletico còn lụn bại khi rời CLB, chứ đừng nói tới những cầu thủ dạng tiềm năng hay trung bình khá. Những năm qua, Atletico thu được không ít tiền nhờ bán vô số những cầu thủ dạng này. Có thể kể ra đây những cái tên như Mario Suarez, Raul Jimenez, Adrian Lopez, Guilherme Siqueira, Javier Manquillo, Leo Baptistao hay Raul Garcia. Kết quả, sự nghiệp của họ đều đi xuống trông thấy.

Những ngôi sao chói sáng, những cầu thủ tiềm năng còn xuống dốc khi rời Atletico, thì càng đừng hy vọng vào số cầu thủ đã không thi đấu thành công tại đây, kể cả ở dạng ngôi sao. Mario Mandzukic và Jackson Martinez là 2 ví dụ tiêu biểu.

Đây là 2 trong số những cầu thủ hiếm hoi thi đấu dưới khả năng tại Atletico những năm qua. Và khi rời Atletico, sự nghiệp của họ chẳng thể tươi sáng hơn. Sau khi chuyển sang Juventus, Mandzukic còn mờ nhạt hơn cả thời tại Vicente Calderon. Trong khi đó, việc Atletico đã nhanh tay bán Jackson Martinez chỉ sau nửa năm mua về là quyết định rất chính xác (thậm chí còn lãi 5 triệu euro: mua 37 bán 42). Lý do là chân sút người Colombia thậm chí còn chẳng tìm lại được khả năng ghi bàn dù thi đấu tại Trung Quốc (ghi 3 bàn sau 10 trận).

Theo Bongdaplus.vn

Let's block ads! (Why?)