Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

Chung kết Champions League: Atletico tập vô hiệu hóa B-B-C

2 năm trước, cú đánh đầu ở những phút bù giờ cuối của Sergio Ramos đã khiến Atletico bị kéo vào hiệp phụ rồi gục ngã trước Real trong trận chung kết Champions League. 2 năm sau, “vết sẹo Lisbon” vẫn chưa liền nhưng Los Rojiblancos đã có sự chuẩn bị kỹ càng cho màn phục thù ở Milan.

Chung kết Champions League: Atletico tập vô hiệu hóa B-B-C

Trong trận đấu cuối ở mùa giải 2013/14 ấy, Atletico đã bộc lộ gần như tất cả các điểm yếu. Đó là thể lực sa sút do ít xoay vòng, là sự chênh lệch giữa các cầu thủ dự bị với đội hình chính và cả sự tập trung ở thời điểm quyết định. Dĩ nhiên, HLV Diego Simeone thừa thông minh để nhận ra những vấn đề này. El Cholo đã tìm cách khắc phục và trước màn tái ngộ Real Madrid ở San Siro, ông cũng có sự chuẩn bị vô cùng cẩn thận.

Việc đảm bảo thể lực được Simeone giao hẳn cho trợ lý Oscar “El Profe” Ortega, người đã biến các cầu thủ Atletico thành những “cỗ máy” không biết mệt mỏi ở mùa giải này. Mặt trận phòng ngự cũng là ưu tiên hàng đầu, khi bộ tứ vệ trước mặt thủ thành Jan Oblak đều có những bài tập riêng. Hậu vệ trái Filipe Luis được yêu cầu tập 2 chống 1 và cắt những đường chuyền vượt tuyến.

Hậu vệ phải Juanfran tập thêm tranh chấp trên không. Trung vệ Diego Godin được đích thân HLV Simeone hướng dẫn cách phán đoán và khóa chặt trung phong. Còn người đá cặp với anh, Jose Gimenez cùng trợ lý “Mono” Burgos tập chống phản công ở tốc độ cao.

Tất cả đều nhằm hạn chế tối đa sức công phá của Real Madrid, đặc biệt là từ bộ ba B-B-C (Bale-Benzema-Cris Ronaldo). Đây cũng là trọng tâm của Atletico trong những buổi tập chia đôi đội hình gần nhất, khi họ tìm cách mô phỏng và ngăn chặn “mũi đinh ba” này. Đội hình 1 mặc áo đỏ mà nhiều khả năng sẽ đá chính trong trận chung kết sắp tới gồm Oblak, Juanfran, Godin, Gimenez, Filipe Luis, Saul, Augusto, Gabi, Koke, Torres và Griezmann.

Ở đối diện là đội hình 2 với 9 thành viên còn lại của đội 1 và 2 cầu thủ trẻ mặc áo bib màu trắng giống Real Madrid. Đội “quân xanh” này cũng chơi với sơ đồ 4-3-3, trong đó Yannick Carrasco “thủ vai” Cristiano Ronaldo, Luciano Vietto chơi như Karim Benzema, còn vai trò của Gareth Bale thuộc về Angel Correa.

Đích thân HLV Simeone làm trọng tài cho trận đấu đặc biệt này và kết quả 2 đội hòa nhau với tỷ số 0-0. Đội hình chính của Atletico không mắc sai lầm nào trong phòng ngự và nếu Griezmann dứt điểm chính xác hơn, lẽ ra họ đã ghi được bàn thắng vào lưới của “Real Madrid”. Rõ ràng, ưu tiên số 1 của Atletico, đội đã có 34 trận giữ sạch lưới mùa này, là không thủng lưới. Chính thủ thành Oblak cũng thừa nhận điều đó với tuyên bố: “Đây là điều rất quan trọng trong trận đấu ở Milan sắp tới, vì sau đó bạn chỉ cần ghi 1 bàn là chiến thắng”.

Tất nhiên, đó chỉ là một cách nói và 2 năm trước, Atletico từng để thua sau khi dẫn trước. Oblak nói vậy vì anh chỉ cập bến Vicente Calderon sau trận chung kết mùa 2013/14, nên không hiểu rõ nỗi đau của “vết sẹo Lisbon”. Nhưng Simeone thì rất hiểu và rõ ràng, ông không muốn phạm phải bất cứ sai lầm nào trong trận đấu ở San Siro.

Nỗi ám ảnh hiệp phụ

Atletico nên tìm mọi cách giải quyết đối thủ trong 90 phút vì cả 2 lần lọt vào chung kết Cúp C1/Champions League trước đó, họ đều gục ngã trong hiệp phụ. Ở mùa 1973/74, Los Rojiblancos để Bayern gỡ hòa 1-1 đúng phút 120 của trận chung kết Cúp C1, và rồi thua 0-4 trong trận đá lại sau đó 2 ngày. Còn 2 năm trước, Atletico cũng để thua Real Madrid tới 1-4 sau 2 hiệp phụ.

Theo bongdaplus

 

Let's block ads! (Why?)

M.U và Real dẫn đầu BXH các CLB giá trị nhất châu Âu

Tuy cả Real Madrid lẫn Manchester United đều không đoạt chức vô địch La Liga và Ngoại hạng Anh trong 3 mùa giải qua, bộ đôi này lại đang dẫn đầu BXH những đội bóng giá trị nhất châu Âu.

M.U và Real dẫn đầu BXH các CLB giá trị nhất châu Âu

Theo thông tin vừa được hãng kiểm toán danh tiếng KPMG công bố, M.U và Real cùng chia sẻ vị trí thứ nhất khi cùng có giá trị đạt 2,9 tỷ euro. Xếp ngay sau họ lần lượt là 2 gã khổng lồ  Barcelona (2,7 tỷ euro) và Bayern Munich (2,1 tỷ euro).

Đáng chú ý, có đến 5 đội bóng Anh góp mặt trong top 10 BXH của KPMG. Ngoài M.U, 4 đại diện khác của xứ sở sương mù nằm trong top 10 là Arsenal, Manchester City, Chelsea và Liverpool. Đây là những đội bóng có thứ hạng cao hơn so với Juventus (hạng 9) và gã nhà giàu nước Pháp PSG (10).

Ngay cả khi chưa hưởng lợi từ gói tiền bản quyền truyền hình 5,1 tỷ bảng sẽ được phân chia từ mùa giải tới, giá trị của các đội bóng Anh đã chiếm tới 40% tổng giá trị các đội trong top 30 của KPMG. Việc M.U và Real dẫn đầu BXH các CLB giá trị nhất châu Âu cho thấy, thứ hạng cao hay thấp không chịu tác động quá nhiều bởi thành tích ở giải VĐQG. Thay vào đó, danh tiếng và số lượng CĐV trên toàn thế giới mới là yếu tố chính quyết định đến giá trị một đội bóng.

BXH các CLB giá trị nhất châu Âu

Theo bongdaplus

 

Let's block ads! (Why?)

Mascherano đi, Barca càng loạn săn trung vệ

Việc Javier Mascherano bất ngờ tìm đường chuyển sang đầu quân cho Juventus khiến Barcelona càng phải ráo riết săn tìm trung vệ. Họ đang ngắm tới ít nhất là 5 cái tên, từ những người có tiếng như Marquinhos và Gimenez, mới nổi như Stones, Laporte cho đến cả cầu thủ vô danh Sidnei của Deportivo.

Mascherano đi, Barca càng loạn săn trung vệ

MASCHERANO ĐÀO TẨU KHỎI NOU CAMP

Hôm qua, tờ Sport của Tây Ban Nha tiết lộ, Javier Mascherano đã đạt được thỏa thuận sơ bộ với phía Juventus về một bản hợp đồng có thời hạn 3 năm. Điều đó cũng có nghĩa ngôi sao 31 tuổi người Argentina quyết dứt áo rời khỏi Barcelona.

Đành rằng phía Juve còn phải thuyết phục Barca nhả Mascherano cho mình cũng như đặt lên bàn đàm phán mức phí chuyển nhượng. Đành rằng Barca chẳng muốn để Mascherano ra đi vào lúc này chút nào. Song rõ ràng Barca phải chuẩn sẵn tinh thần đối diện với nguy cơ mất Mascherano cũng như lên ngay phương án có thể phải thay thế Mascherano.

Việc phải tính phương án thay thế Mascherano ngay lúc này quả là ngoài dự liệu và không hề đơn giản với Barca. Mascherano trước đó không lộ dấu hiệu đứng núi này trông núi nọ đã đành. Anh còn có vai trò quan trọng trong đội hình Barca, cả về chuyên môn lẫn ở khía cạnh tinh thần. Báo chí xứ Catalan từng gọi anh là “đội trưởng không cần băng thủ quân” để nói lên tư chất thủ lĩnh của Mascherano.

Ngoài ra, về mặt chiến thuật thì khi Mascherano dâng cao trong những tình huống Barca có bóng, anh có thể hợp với Sergio Busquets làm thành một cặp tiền vệ phòng ngự để chống phản công rất tuyệt vời. Khả năng chuyền dài của Mascherano cũng đã cải thiện đáng kể và những pha phát động tấn công từ hàng thủ của anh là một điểm nhấn của Barca mùa này.

BARCA DẠM HỎI… TẤT CẢ

Bình thường Barca vốn đã phải sốt sắng săn trung vệ khi trong đội hình chỉ có 2 trung vệ đáng tin là Gerard Pique và Mascherano. Giờ lại đứng trước nguy cơ mất Mascherano vào tay Juve, Barca lại càng loạn kiếm tìm trung vệ mới. Nhiều mục tiêu được lên, trong đó 5 cái tên sau được Barca săn sát sao nhất, từ Marquinhos (PSG), Jose Maria Gimenez (Atletico), John Stones (Everton) cho tới Aymeric Laporte (Bilbao) và Sidnei (Deportivo).

Laporte (Bilbao)

Laporte (Bilbao)

Có cảm giác CLB nào có trung vệ giỏi đều đã nhận được những thông tin về việc Barca muốn mua người của mình. Nhưng tất nhiên chuyện sẽ không dễ dàng cho Barca khi Man City cũng đang tích cực tìm kiếm một trung vệ, thay cho Vincent Kompany liên tục bị chấn thương. Từ Laporte cho đến Marquinhos, Barca luôn phải cạnh tranh với gã nhà giàu thành Manchester. Man City đang muốn có những món quà dành cho Pep Guardiola, đây không phải là thời điểm tốt để tranh cầu thủ với họ.

Stones (Everton)

Stones (Everton)

Thế nên trước mắt, Barca đành tạm hài lòng với trung vệ Sidney của Deportivo, một trong những phát hiện của La Liga mùa này. Trung vệ người Brazil có hợp đồng đến tháng 6/2018 với Deportivo và vừa tuyên bố sẽ không gia hạn.

Marquinhos (PSG)

Marquinhos (PSG)

Deportivo còn nợ Benfica 3 triệu euro tiền mua Sidney hồi năm ngoái, bây giờ có lẽ họ không cần phải trả món tiền đó nữa. Các nguồn tin từ Catalan cho biết, Sidney chỉ còn chờ kiểm tra sức khỏe nữa thôi là xem như đã trở thành người của Barca. Sidney từng có thời gian đá cho Espanyol mùa 2013/14 nên việc chuyển sang Barcleona cũng không quá lạ lẫm với anh.

Tất nhiên đấy chỉ là bản hợp đồng phụ, một CLB như Barca tất nhiên phải cần những trung vệ tầm cỡ hơn thế.

Theo bongdaplus

 

Let's block ads! (Why?)

Tin mừng cho Liverpool: Bayern muốn ‘tống khứ’ Mario Goetze

Bayern Munich đang nỗ lực bán đi Mario Goetze, ngay cả khi tuyển thủ Đức muốn ở lại Allianz Arena.

Goetze đánh mất mình khi đến Bayern. 

Mario Goetze năm nay chỉ mới 23 tuổi, từng được ví như Messi của nước Đức. Trong màu áo ĐTQG, Goetze để lại dấu ấn đặc biệt với bàn thắng quý như vàng trong trận chung kết World Cup 2014 với Argentina.

Tiếc là sự nghiệp của Goetze ở cấp CLB lại không được suôn sẻ. Sau khi đến Bayern từ Dortmund với giá 28 triệu bảng, anh thường xuyên phải ngồi dự bị.

Rất nhiều người lên tiếng khuyên Mario Goetze hãy nhanh chóng rời Bayern, nhưng mới đây, Goetze lại bất ngờ tuyên bố sẽ ở lại Allianz Arena để chứng tỏ bản thân.

Tuy nhiên, Bayern Munich lại muốn bán đi Mario Goetze bởi họ chỉ xem anh như ‘người thừa’. Hơn nữa, mức lương mà Goetze nhận được cũng không hề nhỏ.

Đây cũng là tin khiến Liverpool ‘mừng thầm’, bởi đội chủ sân Anfield rất muốn có một cầu thủ tấn công chất lượng như Goetez. Hơn ai hết, HLV Jurgen Klopp thừa hiểu những giá trị mà tuyển thủ Đức có thể mang lại cho The Kop.

Let's block ads! (Why?)

Pep Guardiola xin lỗi CĐV Bayern vì không vô địch Champions League

Trong buổi lễ ăn mừng cú đúp danh hiệu quốc gia cũng là buổi chia tay của Pep Guardiola với Bayern Munich, HLV người Tây Ban Nha đã xin lỗi toàn thể CĐV đội bóng có mặt khi đó vì đã không thể giành chức vô địch Champions League.

Pep Guardiola đã đến Bayern Munich vào mùa Hè năm 2013. Ông đến cùng với hy vọng sẽ giúp đội bóng này lên ngôi vương ở Champions League một lần nữa, giống như những gì Jupp Heynckes đã làm cùng với “Hùm xám” trong mùa giải cuối cùng của HLV người Đức tại sân Allianz. Nhưng những gì Pep Guardiola làm được chỉ là đưa đội bóng của nước Đức lọt tới trận bán kết Champions League trong 3 mùa liên tiếp.


Pep Guardiola phát biểu chia tay Bayern và các CĐV

Không thành công trên đấu trường châu lục nhưng tại các giải quốc nội, Pep Guardiola đã biến Bayern Munich thành một kẻ độc tôn. Ông đã giúp “Hùm xám” vô địch Bundesliga 3 năm liên tiếp, 2 cúp Quốc gia Đức. Cùng với đó, ông cũng phá vỡ vô số kỷ lục của Bayern Munich và của bóng đá Đức.

Điểm đến tiếp theo của Pep Guardiola sẽ là Man City, gã nhà giàu của bóng đá Anh. Đội chủ sân Etihad đã giành quyền tham dự Champions League mùa sau và nhiệm vụ của HLV 45 tuổi là hoàn thành giấc mơ trời Âu của Man City.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

GÓC ANH NGỌC: Những ngày Milan trở thành ‘thuộc địa’ Tây Ban Nha

“Cả Madrid sẽ có mặt ở Milan”, Antonio, một người bạn Tây Ban Nha của tôi đã nói thế. Cậu sinh viên trẻ mà tôi từng gặp trên một chuyến tàu từ Kiev sang Warsaw sau trận chung kết EURO 2012 ấy là một “blanco” (cổ động viên Real) và cậu sẽ có mặt ở San Siro cho trận derby Madrid tối thứ Bảy này, khi Milan trở thành một thành phố của xứ Iberia.

GÓC ANH NGỌC: Những ngày Milan trở thành 'thuộc địa' Tây Ban Nha

Những người Milan liệu có thể chịu đựng nổi cái cảnh này không, nhất là khi họ là Milanista hay Interista, cổ động viên khốn khổ của hai đội bóng ở cái thành phố đã từng là thủ đô của bóng đá Ý trên đất Châu Âu: hơn 40 nghìn cổ động viên Tây Ban Nha sẽ ùa tới thành phố lớn nhất của miền Bắc nước Ý, phất cờ trên những con phố của thủ phủ xứ Lombardy, diễu hành và phô trương lực lượng bằng tiếng hát, tiếng thét, tiếng trống ầm ỹ trên những quảng trường, quán bar, các restaurant? Họ sẽ nghĩ gì khi các “blanco” và “colchonero” (cổ động viên Atletico) mang đến bày ở trung tâm Milan bản sao của những đài phun nước nổi tiếng Cibeles và Neptuno ở Madrid, những nơi mà họ thường xuyên ăn mừng sau mỗi chiến thắng vang dội? Và họ nghĩ gì khi báo chí Tây Ban Nha gọi dòng người đổ về Milan cho trận đấu này là một cuộc xâm lược?

Một cái tát vào mặt của các fan bóng đá ở Milan! Phải, có khi còn hơn thế, và vì hôm ấy là thứ Bảy, không ít người ở đây đã nhân cơ hội ấy để trốn khỏi thành phố, đến một nơi nào đó để không phải chứng kiến một cuộc “xâm lược Tây Ban Nha”, không phải thở dài khi nghĩ đến cái cảnh bi đát mà các đội Milan và Inter của họ đã sống trong những mùa bóng thất bại và thất vọng, với một tương lai không biết có màu gì. Những người Milan sẽ làm gì? “Tôi sẽ về quê mẹ tôi ở xứ Marche để khỏi bị làm phiền bởi sự ầm ỹ”, một người bạn của tôi, Federico, một milanista, trả lời.


Trận Chung kết Champions League mùa này diễn ra ở Milan

Còn người Inter? “Tôi sẽ chui vào một quán bar nào đó và uống thật say, để hôm sau tỉnh dậy thì trận đấu cũng đã qua rồi”, Domenico, một người bạn khác trả lời qua nhắn tin. Và Antonio, anh chàng Tây Ban Nha rất hay toe toét đã từng có mặt ở Kiev và ăn mừng thâu đêm chiến thắng của Tây Ban Nha trước Ý trong trận chung kết EURO 2012? “Chúng tớ sẽ cố gắng kìm nén để không làm gì chọc vào nỗi đau của họ”, cậu trả lời. “Nhưng nếu hứng quá, chúng tớ sẽ phát cuồng lên đấy và chọc giận họ chưa biết chừng”.

Và rồi, một cách rất tự nhiên, những hình ảnh của quá khứ tràn về. Tháng 5/2007, ở quảng trường Duomo, người ta đã từng chứng kiến một trong những lễ ăn mừng lớn nhất của thời hiện đại. Hồi đó, cả Inter lẫn Milan đều đăng quang, trên những mặt trận của riêng họ. Các interista đổ ra các con đường dẫn đến Duomo và phủ cái không gian rộng lớn cổ kính ấy một màu xanh-đen bất tận sau khi Inter đoạt Scudetto, danh hiệu vô địch Serie A đầu tiên mà họ giành được trên sân cỏ sau 18 năm.


Lần thứ hai kể từ mùa 2013-14, hai đội bóng thành Madrid lại so tài với nhau ở Chung kết Champions League

Nhưng lễ ăn mừng của Milan sau đó hai tuần còn lớn thế nữa. Đội bóng của Berlusconi vừa trở về từ Athens sau chiến thắng Liverpool và biến toàn bộ nơi đây thành một sàn nhảy tập thể trong màu đỏ-đen, vừa là để ăn mừng thắng lợi, vừa là để chế giễu các fan của Inter, rằng chiếc Cúp Champions League của Milan “to hơn”. Những buổi ăn mừng còn to hơn thế cũng được tổ chức ở Duomo ba năm sau đó, không chỉ một, mà hai lần, sau Scudetto và Champions League năm ấy của Inter. Lần gần nhất người ta chứng kiến Duomo trở thành sân khấu của lễ hội đăng quang cách đây đã 5 năm, khi Milan của Ibra đoạt Scudetto.

Không có một thành phố nào ở Châu Âu có vinh dự lớn lao như Milan, khi cả hai đội Milan và Inter đã giành tổng cộng 10 Cúp C1/Champions League (Madrid cũng giành 10 chức vô địch Cúp này, nhưng đều thuộc về Real, chưa có Cúp nào cho Atletico). Milan cũng là một trong số những thành phố đăng quang nhiều trận chung kết Cúp C1/Champions League nhất (3 lần). Nhưng niềm tự hào về bóng đá ấy đêm thứ Bảy có thể trở thành một sự bẽ bàng cho những đội bóng đã khiến Milan từng là một vùng đất hứa của bóng đá.


Các CĐV Real Madrid và Atletico Madrid sẽ tràn tới Milan vào cuối tuần này để xem Chung kết Champions League

Milan đã trải qua năm thứ hai liên tiếp không được dự Cúp Châu Âu và mùa bóng mới rồi kết thúc ở vị trí thứ 7, qua tay 2 HLV (các HLV thứ 3 và thứ 4 trong vòng 2 năm qua) để rồi từ mùa tới có thể nói tiếng Trung Quốc. Inter đã sưu tập vô số lời ngợi khen trong nửa đầu mùa bóng, khi họ dẫn đầu bảng, trước khi một quá trình sa sút không phanh kéo dài lôi tuột họ xuống phía dưới. Báo chí viết rằng, Inter cũng có khả năng sẽ rơi vào tay của những người Hoa.

Thất bại trên sân cỏ, thất bại trong làm ăn, thất bại trong những nỗ lực trở lại với đỉnh cao, Milan và Inter chính là những hình ảnh trái ngược với những gì đang diễn ra với Real và Atletico, khi hai đội bóng Madrid này sẽ gặp nhau lần thứ hai trong vòng 3 năm qua, trở thành một biểu tượng của thành công đáng thèm muốn cho bất cứ ai.


Milan đã trải qua năm thứ hai liên tiếp không được dự Cúp Châu Âu

Zidane và Simeone, những người đã từng khoác áo các đội bóng Ý, không lạ gì Milan và San Siro. Zidane đã từng cùng Juve hạ nhục Milan đến 6-1 ở đây vào một ngày tháng 4/1997. Simeone cũng không thiếu kỉ niệm đẹp ở nơi đây, khi anh thi đấu nhiều mùa bóng trong màu áo Inter và Lazio. Những người ấy sẽ trở lại nơi này trên cương vị của HLV của những đội bóng kiểu mẫu của thời hiện đại trong hình dáng của Real và Atletico.

Những hồi ức của ngày xưa ở đây giống như những viên gạch xây lên những tượng đài mang tên họ. Và những ai yêu calcio nhìn họ và khâm phục. Những hồi ức về các ngôi sao lớn mà Milan và Inter đã từng sở hữu cách đây chưa lâu cũng trở thành một nỗi nhức nhối trong lòng các milanista và interista bởi hiện tại đau buồn. Bao giờ những ngày xưa mới trở lại…

Dù thế nào chăng nữa, không phải mọi điều đều quá tồi tệ và bi quan. Khi người Tây Ban Nha đưa tới đây các bản sao của những đài phun nước Cibeles và Neptuno (chính là tên của những vị thần Hy Lạp, một vị là thần đất, vị kia thần biển) cùng với hàng vạn cổ động viên, họ cũng bị người Milan “móc túi”, như một sự đền bù về việc mất mặt trên khía cạnh bóng đá, khi giá khách sạn đã tăng gấp đôi, thậm chí gấp ba. Thu nhập mà thành phố Milan ước tính từ việc đăng cai chung kết này lên tới hơn 60 triệu euro….

Theo Thethaovanhoa.vn

Let's block ads! (Why?)

Sốc! Mourinho muốn đưa cầu thủ hay nhất Chelsea về Man United

Giới báo chí Anh bất ngờ đưa tin khiến nhiều người phải sốc: Man United quyết chi đến 60 triệu bảng để chiêu mộ tiền vệ Willian của Chelsea.

M.U muốn có Willian?

Chelsea vừa trải qua một mùa bóng thảm họa. Nhưng những gì Willian thể hiện thực sự đáng tôn vinh. Anh là điểm sáng hiếm hoi của đội chủ sân Stamford Bridge.

Willian xứng đáng giành danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất do CLB lẫn các cầu thủ bình chọn. Tốc độ, kĩ thuật, khả năng sút phạt hay dứt điểm của anh thật sự đáng nể.

Willian là cầu thủ mà Chelsea đã đưa về từ Anzhi Makhachkala năm 2013 với giá 30 triệu bảng. Và bây giờ, Jose Mourinho quyết chi đến 60 triệu bảng để thuyết phục Chelsea nhả cho Man United ngôi sao người Brazil.

Việc Man United nhắm mua Willian cũng là điều dễ hiểu bởi họ thiếu hẳn đi một cầu thủ có khả năng tạo đột biến ở cánh. Nếu có Willian, đội chủ sân Old Trafford có thể yên tâm hoàn toàn nếu đẩy ‘hàng hớ’ Memphis Depay ra đi.

Theo Tinthethao.com.vn

 

Let's block ads! (Why?)