Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016

Sự kiện Mourinho đến Man United gây ‘bão’ trên mạng xã hội

Sức hút của Jose Mourinho chưa hề thuyên giảm. Bằng chứng là việc ông đến Man United đã tạo ra một cơn lốc trên truyền thông xã hội.

Sự kiện Mourinho đến Man United gây ‘bão’ trên mạng xã hội

Cựu HLV Chelsea đã trở thành người được chọn thay thế HLV Louis van Gaal ở Man United. Và người sử dụng internet trên toàn thế giới hào hứng với thông tin này.

Theo số liệu được cung cấp từ Twitter, số lượng tweet và chia sẻ thông tin Mouirnho tới Man United làm việc được cập nhật với tốc độ chóng mặt trong thời gian ngắn. Chỉ trong vòng 2 tuần, đã có hơn 6 triệu tweet xoay quanh tương lai của Mourinho. Và chỉ nửa giờ sau khi thông tin Mourinho dẫn dắt Man United được xác nhận, đã có nửa triệu tweet bàn luận về điều này, tỷ lệ lên tới 6.200 tweet/phút.

Twitter thống kê lượng chia sẻ thông tin khi Mourinho đến Man United

Trong cuộc phỏng vấn đầu tiên sau khi được bổ nhiệm làm tân HLV Man United, Mourinho đã chia sẻ niềm vui khi được làm việc tại CLB và kế hoạch của ông để đưa “Quỷ đỏ” tiến lên phía trước. Ba năm qua, dưới thời David Moyes và Van Gaal, Man United chỉ giành được duy nhất danh hiệu FA Cup vào cuối tuần trước.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Ronaldo CHẮC CHẮN đá chính ở chung kết Champions League

HLV Zinedine Zidane đã xác nhận rằng ngôi sao Cristiano Ronaldo sẽ chắc chắn đá chính trong trận chung kết Champions League gặp Atletico Madrid ở San Siro đêm nay.

Trong vài tuần qua, sức khỏe của Ronaldo là đề tài được bàn tán rất nhiều. Chân sút người Bồ bị đau bắp đùi và không thể thi đấu trận bán kết lượt đi trên sân Man City. Anh trở lại ở lượt về, và sau đó ghi 2 bàn trong chiến thắng 2-0 trên sân Deportivo nhưng đã bị thay ra ở đầu hiệp hai vì e ngại tái phát chấn thương. Trong buổi tập hôm thứ ba vừa qua, anh lại tập tễnh rời sân tập sau khi va chạm với thủ thanh Kiko Casilla.

Ronaldo đã sẵn sàng 100% cho trận chung kết

Tuy nhiên trong cuộc họp báo trước buổi tập cuối cùng tại San Siro, HLV Zidane đã gạt đi mọi lo lắng bằng việc xác nhận Ronaldo sẽ đá trận chung kết. “Cậu ấy chỉ có một vấn đề nhỏ, nhưng giờ thì ổn rồi. Ronaldo đã có 100% thể lực  và sẵn sàng cho trận chung kết. Tình hình của cậu ấy hiện tại hoàn toàn khác với thời điểm trước trận gặp Man City”, nhà cầm quân người Pháp khẳng định.

Đây là trận chung kết Champions League thứ 4 của Ronaldo. Trước đó, anh từng tham dự các trận chung kết năm 2008 (Man United – Chelsea), 2009 (Man United – Barca) và 2014 (Real – Atletico).

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Champions League 2015 – 2016: 4-4-2 trở lại và lợi hại hơn xưa

Đúng 50 năm sau khi xuất hiện và chinh phục World Cup 1966, sơ đồ chiến thuật 4-4-2 chẳng những không chìm vào quên lãng mà còn trở lại và phát huy giá trị rực rỡ. Thật không hổ danh một sơ đồ huyền thoại.

Champions League 2015 – 2016: 4-4-2 trở lại và lợi hại hơn xưa

Atletico Madrid lọt vào chung kết Champions League. Leicester City vô địch Premier League. Đấy là những ấn tượng sâu đậm của mùa bóng 2015-2016. Điểm chung hấp dẫn: họ đều chơi 4-4-2.

Sự đơn giản vĩ đại

Trong hàng ngũ các đội đỉnh cao hiện nay (vâng, cái tên Leicester giờ đã có quyền đứng cạnh từ “đỉnh cao”), Atletico và Leicester có lối chơi đơn giản nhất. Đơn giản đến mức họ thậm chí chẳng cần làm cái việc tưởng như bắt buộc khi người ta chơi bóng: có bóng. Atletico đứng thứ 21 trong tổng số 32 đội tham dự vòng bảng Champions League về tỷ lệ giữ bóng (47,5%). Họ vào chung kết, và còn có thể vô địch, chưa biết chừng. Trong khi đó, nhà vô địch Leicester chỉ giữ bóng 44,8% – sẽ rớt hạng nếu người ta xếp hạng Premier League theo tỷ lệ giữ bóng!

Giữ bóng càng ít, càng… ít mất bóng. Một triết lý hẳn hoi? Khi chơi thiên về phòng ngự – phản công, điều làm các cầu thủ Atletico hoặc Leicester thích nhất không phải là bản thân họ có bóng, mà chính là những khoảnh khắc mất bóng của đối phương. Mất bóng một cách bất ngờ càng tốt. Vì đấy chính là cơ hội phản công, là xuất phát điểm rất có thể dẫn đến bàn thắng. Mà trong rất nhiều trường hợp, 1 bàn là đã quá đủ, đối với Leicester hoặc Atletico.


Diego Simeone đã áp dụng thành công sơ đồ 4-4-2 với Atletico Madrid

Đơn giản đến mức khó tin? Ít ra, đấy là hình ảnh bên ngoài. Cũng có thể nói, phải… công phu đến mức độ nào, Leicester và Atletico mới có thể thành công bằng cách chơi đơn giản như vậy. Đấy là việc riêng và là tài năng thực thụ của hai nhà cầm quân Diego Simeone (Atletico) và Claudio Ranieri (Leicester). Dù sao đi nữa, có thể so sánh con đường thành công của Atletico và Leicester với nguyên tắc “vô chiêu thắng hữu chiêu” trong tiểu thuyết võ hiệp. Bạn không có chiêu thức rõ ràng, đối phương làm sao hóa giải?

Công đầu của hai nhà cầm quân

Sơ đồ 4-4-2 có nhược điểm lớn, bất lợi hoàn toàn trong kỷ nguyên bóng đá hiện đại. Đó là: khu vực giữa sân trở nên trống trải, tiền vệ có thể bị đối phương đè bẹp vì quân số ít hơn (so với các đội chơi 4-2-3-1 hoặc 4-5-1 chẳng hạn). Vậy nên, các tiền đạo trong sơ đồ 4-4-2 phải luôn tích cực lùi về giữa sân hỗ trợ phòng ngự. Các tiền vệ cánh phải chiến đấu cật lực. Hậu vệ thì phải tỏ ra vững chắc, chống trả tốt suốt 90 phút, trong hoàn cảnh đối phương luôn giữ bóng và tấn công nhiều  hơn.

Một cách nôm na, chơi 4-4-2 là cách chơi “lấy cần cù bù khả năng”. Các đội nổi tiếng sẽ chọn những cách chơi khác, thời thượng và đẹp mắt hơn, dựa vào sự sáng tạo nhiều hơn. Cũng phải thừa nhận thực tế: Leicester hoặc Atletico lấy đâu ra thật nhiều tiền để thoải mái mua sắm ngôi sao. Họ phải chọn con đường đơn giản nhất là vì vậy. Thật ra, cách chơi càng đơn giản (nhưng vẫn đòi hỏi thành công) thì việc của Ranieri và Simeone càng khó. Họ phải làm cho đội bóng trở nên tự hoàn thiện, trong điều kiện hạn hẹp của mình.


Leicester cũng thành công với sơ đồ 4-4-2

Ranieri nói gì để rút cuộc cầu thủ Riyad Mahrez đoạt giải xuất sắc nhất mùa bóng ở Premier League? Ông nói: “Anh chẳng cần thay đổi điều gì”. Nói vậy là đã hàm ý: “Tôi chịu trách nhiệm về mọi phần việc còn lại”. Làm sao để cách chơi đơn giản của Leicester trở nên thật sự nhuần nhuyễn, nhưng vẫn có đột biến khi cần (như chuỗi 4 trận thắng 1-0 liên tiếp trong chặng nước rút tại Premier League)? Làm sao để các cầu thủ không có tên tuổi “choáng ngợp” của Atletico phát huy đến mức tối đa sở trường kỹ thuật? Đấy chính là cái hay theo kiểu “liệu cơm gắp mắm” của hai nhà cầm quân vậy.

Nửa thế kỷ 4-4-2

Bài học rút  ra từ thành công của Atletico và Leicester có thể không mới, nhưng rất hay, nên phải nhắc lại: sơ đồ nào cũng có thể dẫn đến thành công, kể cả… 4-4-2 “cổ lỗ sĩ”. Suy cho cùng, thành công về chiến thuật trong bóng đá vẫn là thành công của con người, chứ không phải của các sơ đồ chết. Nhưng nói vậy không có nghĩa cứ phải sổ toẹt giá trị chuyên môn của sơ đồ chiến thuật. Một lần nữa, Atletico và Leicester đã chứng mình: 4-4-2 đúng là sơ đồ huyền thoại, có sức sống và giá trị sử dụng mãnh liệt nhất trong mọi sơ đồ từng xuất hiện trong lịch sử phát triển chiến thuật bóng đá.

Đúng 50 năm trước, quê hương bóng đá lên ngôi vô địch World Cup 1966 bằng sơ đồ 4-4-2, hồi ấy mới mẻ và kỳ lạ đến nỗi giới chuyên môn phải gọi là “kỳ quan không tiền đạo cánh”. Vốn đã thi thoảng sử dụng sơ đồ 4-4-2 theo kiểu thử nghiệm hồi còn huấn luyện CLB Ipswich, Ramsey mạnh dạn dùng sơ đồ này đúng vào giai đoạn quyết định và đội tuyển Anh thắng liền 3 trận knock-out trước Argentina, BĐN, Đức để lên ngôi vô địch World Cup 1966. Thế giới sững sờ vì trước đó, chưa thấy đội nào chơi như vậy – chứ khoan nói đến thành công vang dội.

Kể từ đó, sơ đồ 4-4-2 trở nên nổi tiếng, lan dần sang các nền bóng đá khác, và là “kim chỉ nam” cho cả thế giới trong suốt một thời gian dài. Người ta mặc nhiên dùng sơ đồ 4-4-2 khi bầu chọn các đội hình tiêu biểu. Có hẳn một tạp chí bóng đá lấy tên 4-4-2 (Four Four Two). Ám ảnh đến mức cựu danh thủ Anh David Platt, khi đã trở thành HLV và buộc phải nghiên cứ những cách chơi khác nhau trên thế giới, từng thú nhận: “Chúng tôi luôn ra sân với sơ đồ 4-4-2. Chúng tôi không bao giờ quan tâm hoặc suy nghĩ gì về những sơ đồ khác. Cứ như chơi bóng nghĩa là chơi theo sơ đồ 4-4-2. Ít nhất, bóng đá Anh trong suốt thế hệ của tôi là như vậy”.

Liều ăn nhiều

Trước Ramsey, chưa có HLV nào xếp đội hình mà không có tiền đạo cánh, ở bất cứ nơi đâu, trong bất cứ đẳng cấp nào. Bản thân Ramsey cũng không nghĩ ông sẽ vô địch World Cup 1966 bằng sơ đồ “kỳ quặc” ấy. Tiền đạo cánh quan trọng đến nỗi Ramsey gọi vào đội tuyển rất nhiều cầu thủ ở vị trí này và luân phiên sử dụng họ trong suốt vòng bảng World Cup, theo sơ đồ 4-3-3.

Một mặt, những cầu thủ đá cánh như John Connelly, Terry Paine, Ian Callaghan… đều không thật sự sắc bén, chỉ được luân phiên ra sân. Mặt khác, trung phong nổi tiếng nhất nước Anh khi ấy là Jimmy Greaves lại bỗng chấn thương. Thế là HLV Ramsey giải quyết cả hai vấn đề bằng một giải pháp táo bạo: chuyển từ 4-3-3 sang 4-4-2. Ông thay ngôi sao Greaves không phải bằng một tiền đạo khác, mà bằng cả cặp Roger Hunt – Geoff Hurst. Ông bỏ cả hai tiền đạo cánh. Có thêm người, ông đưa vào hàng tiền vệ. Vả kể từ đó, bóng đá có thêm cặp tiền vệ cánh ngoài hai tiền vệ phụ trách khu giữa sân. Phần còn lại là cả một lịch sử, như mọi người đã biết.

Ngày xưa, HLV Ramsey phát minh sơ đồ 4-4-2 trước tiên vì chính ông rơi vào khó khăn, không thể tiếp tục dùng các công thức cũ. Bây giờ, Leicester và Atletico lại đào lên sơ đồ 4-4-2 một phần cũng vì họ không đủ điều kiện để chạy theo những cách chơi thời thượng. Vấn đề ở chỗ: liều, nhưng cũng phải có lý. Khi cả thế giới bóng đá cứ mải chơi theo những cách cầu kỳ, rắc rối, bỗng nhiên cách chơi 4-4-2 đơn giản của Atletico và Leicester lại trở nên khó chống đỡ. Họ đã làm cho một huyền thoại 50 năm bỗng trở lại và tỏa sáng.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Chung kết Real Madrid – Atletico Madrid: Khi Zidane trở lại Italy

Cựu tiền vệ huyền thoại ấy là một người Pháp, chọn Tây Ban Nha làm nơi khởi đầu cho sự nghiệp sau những tháng năm cầu thủ huy hoàng. Nhưng những vinh quang lớn lao của anh còn có cả những kỷ niệm vĩ đại ở Italy, nơi anh trở lại trong một vai trò mà cách nay chỉ một năm thôi khó ai có thể tưởng tượng ra được: Trở thành nhà vô địch Champions League với tư cách HLV.

Chung kết Real Madrid – Atletico Madrid: Khi Zidane trở lại Italy

Zidane HLV không xuất sắc như Zidane cầu thủ. Ai cũng nói thế hoặc từng dự báo như vậy lúc Zidane được giao nhiệm vụ thay thế Benitez ở Real. Nhưng những gì đã xảy ra trong mấy tháng qua, khi Zidane tiếp quản chiếc ghế HLV Real từ Benitez cho thấy sự hồi sinh, thấy rõ nhất là về mặt tinh thần của Ronaldo và Bale, và một cách tiếp cận trận đấu thông minh, thận trọng, rình rập để rồi cuối cùng bao giờ cũng trên cơ đối phương về tỉ số chứ đôi khi không hẳn ở thế trận. Không phải người hâm mộ Real nào cũng thích điều đó, nhưng đấy là cách mà Zidane đã chọn để đưa Real đến ngôi á quân ở La Liga và trận chung kết Champions League thứ 4 anh đã tham gia (3 trong vai trò cầu thủ, 1 lần chiến thắng, bằng một cú volley mãi mãi đi vào lịch sử giải đấu với tư cách là bàn thắng đẹp nhất), nhưng là lần đầu tiên trên cương vị HLV.

Nhưng những câu trả lời thực tế chỉ có thể đến trên sân cỏ, trong một cuộc đối đầu nữa với Diego Simeone, một HLV theo trường phái Italy cổ điển những năm 1960, nhưng nhiều sức lực hơn, thu hẹp khoảng trống nhanh hơn, và không ngần ngại sử dụng các tiểu xảo để ngăn cản đối thủ. Đấy là một cuộc chiến cân não đầy nhọc nhằn mà người tiền vệ hòa hoa với đôi chân mềm mại như nai trên sân cỏ ngày nào phải đương đầu, khi anh đem đến cho Real một cách tiếp cận vừa đủ thực dụng, trong khi đối thủ của anh không hề thay đổi tư duy và cách chơi bóng sau bao nhiêu năm, dù là trên cương vị cầu thủ hay là HLV. Đương nhiên, sự khác biệt trong lối chơi mà họ áp dụng cũng vẫn dễ nhận ra: Real luôn chơi tấn công nhiều hơn Atletico và dù trước bất cứ đối thủ nào, vẫn thể hiện tư thế của một ông lớn, trong khi đội bóng cùng thành phố với họ đá toan tính hơn, phòng ngự nhiều hơn và tận dụng mọi khoảng trống có thể để tạo ra và kết thúc các cơ hội với một sự chính xác siêu hạng. Một đối thủ như thế thường khó lường trước, nguy hiểm hơn và thật khó có thể tiêu diệt được ý chí của họ. Đấy là lí do tại sao người ta tin rằng, đánh bại Simeone chưa bao giờ đơn giản.

Những ký ức Serie A

Trên thực tế, Zidane đã hiểu được điều này trên sân cỏ, khi họ còn xỏ giày thi đấu và từng đối đầu nhau vài lần trong những cuộc thư hùng nảy lửa tại Serie A. Đấy là một cuộc chiến trên từng mét sân cỏ, giữa một tiền vệ sáng tạo và cơ động bậc nhất mà thế giới bóng đá đã từng sản sinh trong ba thập kỉ qua, với một tiền vệ phòng ngự và đánh chặn hàng đầu trong thế hệ của anh những năm 1990, người đã chiến đấu không chỉ bằng cơ bắp, trái tim, mà bằng cái đầu, và thỉnh thoảng, cả những nắm đấm. Cho đến giờ, có lẽ nhiều laziale (cổ động viên Lazio) và juventino (cổ động viên Juve) đã từng sống qua những năm tháng đẹp đẽ của Serie A gần 20 năm trước chưa thể quên được cuộc đấu giữa Lazio và Juve vào tháng 4/2000 trên sân Delle Alpi. Hôm ấy, người hùng của trận đấu là Simeone, không chỉ bởi anh đã chiến đấu và chiến thắng Juve ở khu trung tuyến mà còn đóng góp bàn thắng duy nhất giúp Lazio chiến thắng. Đấy là một chiến thắng để đời trong tim nhiều laziale, bởi từ trận đấu ấy, Lazio đã bắt đầu một hành trình phi thường để rồi vượt mặt Juve để đoạt Scudetto ở vòng đấu cuối cùng, trong cái ngày mà Juve và Zidane bị nhận chìm trong cơn mưa rào tầm tã ở Perugia tháng 5 năm ấy.


Zidane và Simeone đối đầu với nhau trên sân cỏ

Đến bây giờ, những kỉ niệm đẹp đẽ của ngày đó với Simeone, dù thời gian anh chơi ở Lazio không thực sự nhiều, chỉ 4 mùa bóng, vẫn còn in đậm trong lòng các tifosi. Ông Andrea bạn tôi, chủ của một cửa hàng bán vali ở trung tâm Rome, luôn treo một chiếc đồng hồ đã ngưng chạy ở trên tường. Đồng hồ luôn chỉ 18 giờ hơn. Đấy chính là thời điểm mà Lazio đã đăng quang vào tháng 5/2000, khi họ chiến thắng Reggina 3-0 và chờ đợi trận đấu giữa Juve với Perugia kết thúc trên mặt sân ngập nước. Ấn tượng và sự biết ơn của Andrea về Simeone cũng chính là ấn tượng của nhiều tifosi với tiền vệ người Argentina.

Và không rõ những juventino có ủng hộ Zidane không, nhưng dù tiền vệ người Pháp đã chơi cho Juve trong 5 năm, đã ghi những bàn thắng rất đẹp, đã tạo ra một ấn tượng đẹp đẽ rằng anh là một trong những số 10 xuất sắc nhất mà Juve đã sở hữu, nhưng rất nhiều tifosi trung lập không thích anh và vẫn coi anh là một kẻ thất bại cùng Juve trên chiến trường Châu Âu (Champions League anh chỉ có thể đạt được trong màu áo Real Madrid, một năm sau khi rời Juve). Anh luôn tạo ra những điều biến ảo, đẹp đẽ, lãng mạn, một thứ bóng đá đầy mê hoặc. Nhưng thứ bóng đá ấy không mang chất Ý, không phải là điều người Ý lúc đó hướng tới. Chất thực dụng của Simeone hợp với người Ý hơn. Với họ, Zidane không thể sánh được với một số 10 khác mà Juve đã từng có trong lịch sử, Michel Platini.


Zidane có nhiều ký ức ở Serie A với Juventus

Vậy nên, sẽ không có gì ngạc nhiên khi Zidane không giành được nhiều sự ủng hộ của các tifosi trong đêm chung kết Champions League, dù họ, trớ trêu thay, rất cám ơn anh vì cú húc đầu vào ngực Materazzi trong trận chung kết World Cup 10 năm trước ở Berlin đã khiến Pháp mất người và được coi là một trong những nguyên nhân làm đội Áo Lam thất bại, giúp Italy của Lippi đoạt Cúp vàng. Nhưng thực ra, Zidane cũng chẳng cần đến sự yêu thích hay ghét bỏ của họ. Anh cũng không quan tâm đến điều mà người Ý nghĩ gì. Anh chỉ cần biết anh nghĩ gì, làm gì và chờ đợi điều gì để có được một chiến thắng mà anh và tất cả giới cổ động viên Real mong chờ. Người HLV Real là thế, bình dị, không đao to búa lớn, không cần những tuyên bố ầm ỹ nhằm hạ nhục đối thủ trước khi trận đấu bắt đầu, hay là tìm cách bao biện sau một thất bại. Chính cái sự yên ắng kiểu đó của Zidane khiến anh là một nhân vật bí hiểm trên ghế HLV, ít cười, ít nói, ít thể hiện thái độ. Anh thích nói trên sân cỏ hơn.

Chúng ta đã biết tương đối đủ về Simeone và những gì anh đã làm cùng với Atletico trong những năm qua, nhưng về Zidane thì chưa. Vài tháng của mùa bóng này chắc chắn là chưa đủ để chúng ta đưa ra những đánh giá về Zidane. Nhưng người ta luôn hy vọng và chờ đợi. Chờ đợi anh sẽ tạo ra một thứ bóng đá đẹp đẽ, gợi cảm và thanh lịch như chính thứ bóng đá anh đã thể hiện bằng đôi chân, trong màu áo của Bordeaux, Juve rồi Real. Chờ đợi anh tạo ra một Real mạnh mẽ và đầy cảm hứng trong những cuộc chiến với Barca. Chờ đợi anh thành công trong cuộc chơi mới trên băng ghế huấn luyện mà rất nhiều cầu thủ xuất sắc trên sân cỏ đã không thể và không còn là mình. Và một chiến thắng ở San Siro, điều không đơn giản, được kì vọng nhiều nhất. Đấy cũng là điều đương nhiên, và giờ, anh chỉ còn cách điều ấy 90 phút hoặc hơn thế nữa.

Một chiến thắng không phải để tô điểm cho bản thân mình sau một sự nghiệp huy hoàng, đầy rẫy những chiến thắng và vài ba vết đen, mà là viên gạch đầu tiên trên con đường đến ngôi đền của những huyền thoại. Trên băng ghế HLV.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Mourinho và Pep, hai mặt của một đồng xu

Pep và Mourinho, họ sẽ là chủ đề được bàn tán nhiều nhất ở derby Manchester. Cả hai chiến lược gia tài ba ấy tưởng rằng khác biệt nhưng cũng có một số điểm chung nhất định

Mourinho và Pep, hai mặt của một đồng xu

Trong bóng đá có hai trường phái HLV. Trường phái thứ nhất tập trung vào việc tạo ra môi trường thích hợp để cầu thủ thể hiện và cho họ tự do để làm điều đó (Sir Alex Ferguson). Loại thứ hai là người đề ra các chiến thuật đặc biệt và tin rằng đó là cách tốt nhất để vươn tới thành công (Rafa Benitez).

Điều thú vị ở chỗ cả hai siêu HLV sẽ làm việc ở Manchester mùa tới, Jose Mourinho và Pep Guardiola, đều là những chiến lược gia theo trường phái Benitez. Họ có thể khác nhau về những phương án chiến thuật cũng như cá tính, nhưng có chung một ý niệm rằng HLV là người hướng dẫn và giáo dục cầu thủ để họ thể hiện theo một phong cách nhất định, giúp đội bóng thành công.

1.Nghe có vẻ lạ, nhưng sự hiện diện của hai HLV ấy sẽ mang tới cú sốc văn hóa ở Man City hơn là ở Man United. Manuel Pellegrini là mẫu HLV theo trường phái Ferguson, là người khuyến khích những Sergio Aguero, Kevin de Bruyne và David Silva thể hiện bản thân mà gần như không có điều kiện gì. Việc anh ghi đến 24 bàn ở Premier League bất kể chấn thương là thành quả của việc Pellegrini không áp đặt bất cứ đòi hỏi gì về chiến thuật. Cách thức ấy hữu dụng với Man City sau khi họ phải trải qua giai đoạn độc đoán của Mancini, nhưng nó đã đi hết chu kỳ, bởi có quá nhiều cầu thủ đã tự do một cách thái quá dưới triều đại Pellegrini.

Pep tỉ mỉ và cầu toàn hơn Pellegrini rất nhiều

Dưới triều đại của Pep, tình hình sẽ khác. Trong suốt 3 năm Pep ở Bayern, cứ mỗi tháng, Man City lại cử một nhóm sang Đức để bí mật học theo những chiến thuật mới mà ông áp dụng với đội bóng xứ Bavaria. Pep đã đưa thứ bóng đá tiki-taka ở Barcelona lên đỉnh cao. Tại Bayern, ông giúp đội bóng này tăng cường rất mạnh về yếu tố pressing. Đến City, thông điệp của ông với Aguero và De Bruyne hẳn sẽ là “Tiến lên và chơi bóng đi, các chàng trai”.

Đó sẽ là một chiến lược mạo hiểm và các ông chủ City phải cấp tiền để mang về 6 cầu thủ theo yêu cầu của Pep: Ilkay Gundogan, John Stones, Julian Weigl, Ben Chilwell, Thiago Alcantara và Alvaro Morata. Tất nhiên, ngôi sao hạng A như Paul Pogba cũng nằm trong tầm ngắm của Pep, dù không dễ để có anh.

Pep là một HLV cầu toàn và rất tỉ mỉ, thậm chí đến từng chi tiết, bởi thế những cầu thủ của ông cũng sẽ phải tuân thủ những nguyên tắc ấy. Sự cầu toàn của Pep là lý do mà ông sẵn sàng nghỉ ngơi 1 năm sau khi chia tay Barca mà không vội vàng ký hợp đồng với bất cứ một đội bóng nào cả.

Sau 4 năm liên tục phải nghe những lời nhắc nhở “gây sức ép, gây sức ép”, đến Lionel Messi cũng phát ngán Pep. Có một câu chuyện từ nội bộ Barca tiết lộ rằng Pep biết đã đến lúc mình phải đi khi cấm Messi uống coca-cola sau khi tập luyện, và ngôi sao này đã phản ứng lại bằng cách đi vòng quanh, nhặt lấy một lon và uống ngay trước mặt những cầu thủ khác.

2.Ở nửa kia Manchester, các cầu thủ Man United đã không lạ gì với sự độc tài của Mourinho bởi họ đã trải qua điều tương tự khi Van Gaal còn dẫn dắt.

Ban đầu, sự quyết đoán của Van Gaal được chào mừng bởi trước đó, Man United đã trải qua một mùa giải tệ hại dưới thời David Moyes, một HLV thiếu cá tính. Michael Carrick là một trong những người bày tỏ sự thích thú với cách Van Gaal huấn luyện sau buổi tập đầu tiên.

Nhưng các cầu thủ nhanh chóng cảm thấy thất vọng khi mất quá nhiều thời gian trên sân cỏ để lắng nghe những bài giảng của Van Gaal, khi ông liên tục chỉ rõ các cầy thủ phải đứng vị trí nào cho đúng. Các cầu thủ không hiểu tại sao họ ra sân tập làm gì khi mà không tốn mồ hôi. Tệ hơn, họ cảm thấy không thoải mái trong vòng 20 phút cuối của các trận.

Mourinho có phong cách tương tự Van Gaal, nhưng quản lý nhân sự tốt hơn

Mourinho cũng có phong cách tương tự, nhưng ông trẻ hơn Van Gaal 15 tuổi và có cách quản lý nhân sự tốt hơn. Mourinho nói rằng thành công của ông là nhờ học chiến thuật từ Van Gaal và Sir Bobby Robson khi làm việc cùng họ ở Barcelona

Van Gaal quản lý các cầu thủ của mình bằng việc khiến họ cảm thấy sợ hãi. Mourinho thì khiến các học trò nể phục. Frank Lampard, Didier Drogba và John Terry đã ủng hộ ông từ trong phòng thay đồ, và bây giờ, Mourinho cần điều tương tự từ Wayne Rooney. Những người từng bị Van Gaal bỏ rơi như Phil Jones nay sẽ có cơ hội, thậm chí sẽ là “một trong những thủ lĩnh” của Mourinho.

“Ông ấy không phải một người chỉ mong muốn làm việc với những cầu thủ hay nhất thế giới, mà ông ấy còn thích những người chuyên nghiệp nhất thế giới”, Jose Morais, trợ lý của Mourinho tại Inter Milan, Real Madrid và Chelsea đã nói như thế về ông.

Lối chơi của Mourinho được xây dựng từ hàng thủ, Pep thì theo hướng ngược lại, nhưng họ không thực sự khác nhau về những yêu cầu. Và xin nhắc lại, cầu thủ Man United đã được trải nghiệm phong cách Mourinho từ Van Gaal, còn với Man City, Pep sẽ mang tới một cú sốc về văn hóa.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Champions League 2015 – 2016: 4-4-2 trở lại và lợi hại hơn xưa

Đúng 50 năm sau khi xuất hiện và chinh phục World Cup 1966, sơ đồ chiến thuật 4-4-2 chẳng những không chìm vào quên lãng mà còn trở lại và phát huy giá trị rực rỡ. Thật không hổ danh một sơ đồ huyền thoại.

Champions League 2015 – 2016: 4-4-2 trở lại và lợi hại hơn xưa

Atletico Madrid lọt vào chung kết Champions League. Leicester City vô địch Premier League. Đấy là những ấn tượng sâu đậm của mùa bóng 2015-2016. Điểm chung hấp dẫn: họ đều chơi 4-4-2.

* Sự đơn giản vĩ đại

Trong hàng ngũ các đội đỉnh cao hiện nay (vâng, cái tên Leicester giờ đã có quyền đứng cạnh từ “đỉnh cao”), Atletico và Leicester có lối chơi đơn giản nhất. Đơn giản đến mức họ thậm chí chẳng cần làm cái việc tưởng như bắt buộc khi người ta chơi bóng: có bóng. Atletico đứng thứ 21 trong tổng số 32 đội tham dự vòng bảng Champions League về tỷ lệ giữ bóng (47,5%). Họ vào chung kết, và còn có thể vô địch, chưa biết chừng. Trong khi đó, nhà vô địch Leicester chỉ giữ bóng 44,8% – sẽ rớt hạng nếu người ta xếp hạng Premier League theo tỷ lệ giữ bóng!

Giữ bóng càng ít, càng… ít mất bóng. Một triết lý hẳn hoi? Khi chơi thiên về phòng ngự – phản công, điều làm các cầu thủ Atletico hoặc Leicester thích nhất không phải là bản thân họ có bóng, mà chính là những khoảnh khắc mất bóng của đối phương. Mất bóng một cách bất ngờ càng tốt. Vì đấy chính là cơ hội phản công, là xuất phát điểm rất có thể dẫn đến bàn thắng. Mà trong rất nhiều trường hợp, 1 bàn là đã quá đủ, đối với Leicester hoặc Atletico.


Diego Simeone đã áp dụng thành công sơ đồ 4-4-2 với Atletico Madrid

Đơn giản đến mức khó tin? Ít ra, đấy là hình ảnh bên ngoài. Cũng có thể nói, phải… công phu đến mức độ nào, Leicester và Atletico mới có thể thành công bằng cách chơi đơn giản như vậy. Đấy là việc riêng và là tài năng thực thụ của hai nhà cầm quân Diego Simeone (Atletico) và Claudio Ranieri (Leicester). Dù sao đi nữa, có thể so sánh con đường thành công của Atletico và Leicester với nguyên tắc “vô chiêu thắng hữu chiêu” trong tiểu thuyết võ hiệp. Bạn không có chiêu thức rõ ràng, đối phương làm sao hóa giải?

* Công đầu của hai nhà cầm quân

Sơ đồ 4-4-2 có nhược điểm lớn, bất lợi hoàn toàn trong kỷ nguyên bóng đá hiện đại. Đó là: khu vực giữa sân trở nên trống trải, tiền vệ có thể bị đối phương đè bẹp vì quân số ít hơn (so với các đội chơi 4-2-3-1 hoặc 4-5-1 chẳng hạn). Vậy nên, các tiền đạo trong sơ đồ 4-4-2 phải luôn tích cực lùi về giữa sân hỗ trợ phòng ngự. Các tiền vệ cánh phải chiến đấu cật lực. Hậu vệ thì phải tỏ ra vững chắc, chống trả tốt suốt 90 phút, trong hoàn cảnh đối phương luôn giữ bóng và tấn công nhiều  hơn.

Một cách nôm na, chơi 4-4-2 là cách chơi “lấy cần cù bù khả năng”. Các đội nổi tiếng sẽ chọn những cách chơi khác, thời thượng và đẹp mắt hơn, dựa vào sự sáng tạo nhiều hơn. Cũng phải thừa nhận thực tế: Leicester hoặc Atletico lấy đâu ra thật nhiều tiền để thoải mái mua sắm ngôi sao. Họ phải chọn con đường đơn giản nhất là vì vậy. Thật ra, cách chơi càng đơn giản (nhưng vẫn đòi hỏi thành công) thì việc của Ranieri và Simeone càng khó. Họ phải làm cho đội bóng trở nên tự hoàn thiện, trong điều kiện hạn hẹp của mình.


Leicester cũng thành công với sơ đồ 4-4-2

Ranieri nói gì để rút cuộc cầu thủ Riyad Mahrez đoạt giải xuất sắc nhất mùa bóng ở Premier League? Ông nói: “Anh chẳng cần thay đổi điều gì”. Nói vậy là đã hàm ý: “Tôi chịu trách nhiệm về mọi phần việc còn lại”. Làm sao để cách chơi đơn giản của Leicester trở nên thật sự nhuần nhuyễn, nhưng vẫn có đột biến khi cần (như chuỗi 4 trận thắng 1-0 liên tiếp trong chặng nước rút tại Premier League)? Làm sao để các cầu thủ không có tên tuổi “choáng ngợp” của Atletico phát huy đến mức tối đa sở trường kỹ thuật? Đấy chính là cái hay theo kiểu “liệu cơm gắp mắm” của hai nhà cầm quân vậy.

* Nửa thế kỷ 4-4-2

Bài học rút  ra từ thành công của Atletico và Leicester có thể không mới, nhưng rất hay, nên phải nhắc lại: sơ đồ nào cũng có thể dẫn đến thành công, kể cả… 4-4-2 “cổ lỗ sĩ”. Suy cho cùng, thành công về chiến thuật trong bóng đá vẫn là thành công của con người, chứ không phải của các sơ đồ chết. Nhưng nói vậy không có nghĩa cứ phải sổ toẹt giá trị chuyên môn của sơ đồ chiến thuật. Một lần nữa, Atletico và Leicester đã chứng mình: 4-4-2 đúng là sơ đồ huyền thoại, có sức sống và giá trị sử dụng mãnh liệt nhất trong mọi sơ đồ từng xuất hiện trong lịch sử phát triển chiến thuật bóng đá.

Đúng 50 năm trước, quê hương bóng đá lên ngôi vô địch World Cup 1966 bằng sơ đồ 4-4-2, hồi ấy mới mẻ và kỳ lạ đến nỗi giới chuyên môn phải gọi là “kỳ quan không tiền đạo cánh”. Vốn đã thi thoảng sử dụng sơ đồ 4-4-2 theo kiểu thử nghiệm hồi còn huấn luyện CLB Ipswich, Ramsey mạnh dạn dùng sơ đồ này đúng vào giai đoạn quyết định và đội tuyển Anh thắng liền 3 trận knock-out trước Argentina, BĐN, Đức để lên ngôi vô địch World Cup 1966. Thế giới sững sờ vì trước đó, chưa thấy đội nào chơi như vậy – chứ khoan nói đến thành công vang dội.

Kể từ đó, sơ đồ 4-4-2 trở nên nổi tiếng, lan dần sang các nền bóng đá khác, và là “kim chỉ nam” cho cả thế giới trong suốt một thời gian dài. Người ta mặc nhiên dùng sơ đồ 4-4-2 khi bầu chọn các đội hình tiêu biểu. Có hẳn một tạp chí bóng đá lấy tên 4-4-2 (Four Four Two). Ám ảnh đến mức cựu danh thủ Anh David Platt, khi đã trở thành HLV và buộc phải nghiên cứ những cách chơi khác nhau trên thế giới, từng thú nhận: “Chúng tôi luôn ra sân với sơ đồ 4-4-2. Chúng tôi không bao giờ quan tâm hoặc suy nghĩ gì về những sơ đồ khác. Cứ như chơi bóng nghĩa là chơi theo sơ đồ 4-4-2. Ít nhất, bóng đá Anh trong suốt thế hệ của tôi là như vậy”.

* Liều ăn nhiều

Trước Ramsey, chưa có HLV nào xếp đội hình mà không có tiền đạo cánh, ở bất cứ nơi đâu, trong bất cứ đẳng cấp nào. Bản thân Ramsey cũng không nghĩ ông sẽ vô địch World Cup 1966 bằng sơ đồ “kỳ quặc” ấy. Tiền đạo cánh quan trọng đến nỗi Ramsey gọi vào đội tuyển rất nhiều cầu thủ ở vị trí này và luân phiên sử dụng họ trong suốt vòng bảng World Cup, theo sơ đồ 4-3-3.

Một mặt, những cầu thủ đá cánh như John Connelly, Terry Paine, Ian Callaghan… đều không thật sự sắc bén, chỉ được luân phiên ra sân. Mặt khác, trung phong nổi tiếng nhất nước Anh khi ấy là Jimmy Greaves lại bỗng chấn thương. Thế là HLV Ramsey giải quyết cả hai vấn đề bằng một giải pháp táo bạo: chuyển từ 4-3-3 sang 4-4-2. Ông thay ngôi sao Greaves không phải bằng một tiền đạo khác, mà bằng cả cặp Roger Hunt – Geoff Hurst. Ông bỏ cả hai tiền đạo cánh. Có thêm người, ông đưa vào hàng tiền vệ. Vả kể từ đó, bóng đá có thêm cặp tiền vệ cánh ngoài hai tiền vệ phụ trách khu giữa sân. Phần còn lại là cả một lịch sử, như mọi người đã biết.

Ngày xưa, HLV Ramsey phát minh sơ đồ 4-4-2 trước tiên vì chính ông rơi vào khó khăn, không thể tiếp tục dùng các công thức cũ. Bây giờ, Leicester và Atletico lại đào lên sơ đồ 4-4-2 một phần cũng vì họ không đủ điều kiện để chạy theo những cách chơi thời thượng. Vấn đề ở chỗ: liều, nhưng cũng phải có lý. Khi cả thế giới bóng đá cứ mải chơi theo những cách cầu kỳ, rắc rối, bỗng nhiên cách chơi 4-4-2 đơn giản của Atletico và Leicester lại trở nên khó chống đỡ. Họ đã làm cho một huyền thoại 50 năm bỗng trở lại và tỏa sáng.

Theo Thethaovanhoa.vn

 

Let's block ads! (Why?)

Nhận định Thụy Sỹ vs Bỉ, 21h15 ngày 28/5: Khởi động nhẹ nhàng

Nhận định, dự đoán, soi kèo Thụy Sỹ vs Bỉ (Giao hữu ĐTQG). Đây mới là trận giao hữu đầu tiên trong số 3 trận trước khi tham dự Euro 2016 của tuyển Bỉ.

Nhận định Thụy Sỹ vs Bỉ, 21h15 ngày 28/5: Khởi động nhẹ nhàng

Trong vài năm trở lại đây, ĐT Bỉ đã ít nhiều có được sự thành công nhờ sở hữu dàn cầu thủ chất lượng trong đội hình. Việc đã từng leo lên đứng đầu thế giới trên BXH FIFA, vượt qua vòng loại Euro 2016 và trước đó tham dự World Cup 2014 là minh chứng rõ ràng nhất. Nhưng điều mà nhiều CĐV lo lắng chính là khả năng duy trì sự ổn định của Hazard và các đồng đội.

Ngoài ra, yếu tố thể lực cũng là vấn đề mà HLV Marc Wilmots phải cân nhắc tính toán khi đa số các trụ cột của ông vừa trải qua mùa giải rất nặng nhọc khi họ đều là những nhân tố không thể thiếu tại các CLB chủ quản. Chắc chắn, vị chiến lược gia 47 tuổi không muốn chịu thêm tổn thất sau khi mất đội trưởng Kompany và Nacer Chadli dù tiền vệ Tottenham mùa vừa qua có phong độ rất cao do chấn thương.

Trận đấu này vì thế chỉ mang tính chất duy trì cảm giác bóng cho các cầu thủ. Những tình huống khó đều được khuyến cáo không nên tranh chấp tới cùng nhằm tránh rủi ro vì chấn thương. Do đó, tuyển Bỉ dù đang sở hữu nhiều ngôi sao đáng giá nhưng không phải địa chỉ đáng tin cậy cho giới đầu tư.

Trên thị trường châu Á lúc này xuất hiện tỷ lệ Bỉ chấp 1/4 với thang điểm bỏ rất sâu là minh chứng rõ ràng nhất. Đây là chỉ số theo kiểu miễn cưỡng với sự hào nhoàng từ các ngôi sao của ĐT Bỉ nhiều hơn là đánh giá tích cực về mặt chuyên môn. Điều này hoàn toàn dễ hiểu bởi Thụy Sỹ cũng là tập thể đáng tôn trọng. Đội chủ nhà chỉ có 2 trận chuẩn bị trước Euro 2016 nên họ sẽ tập trung ghi điểm nhằm giành suất đá chính. Bên cạnh đó là nhiệm vụ phục vụ các khán giả nhà.

Yếu tố thể lực cũng được đánh giá tích cực hơn về phía Thụy Sỹ khi phần lớn các trụ cột của họ đều chơi bóng tại Đức, nơi có ít hơn số trận đấu và giải đấu như nhiều môi trường khác tại các giải hàng đầu châu Âu. Hơn nữa, Thụy Sỹ cũng sở hữu nhiều tài năng đáng giá như Granit Xhaka vừa đầu quân cho Arsenal hay Ricardo Rodríguez vốn là trụ cột của Wolfsburg tham dự Champions League vừa qua. Rõ ràng, Thụy Sỹ cho thấy họ là đội đáng tin hơn rất nhiều trong trận đấu này.

THÔNG TIN BÊN LỀ

Tại Euro 2016, Thụy Sỹ nằm cùng bảng với Albania, Romania và chủ nhà Pháp.

Bỉ nằm cùng bảng với Italia, Thụy Điển và CH Ireland tại Euro 2016.

Bỉ toàn thua theo tỷ lệ châu Á ở 4 trận sân khách gần nhất.

Liên tiếp 6 trận sân khách gần đây của ĐT Bỉ đều kết thúc với tỷ số lẻ.

Trên sân nhà, Thụy Sỹ vượt qua tỷ lệ châu Á ở 3/4 trận gần nhất.

Cả 6 trận sân nhà của Thụy Sỹ gần đây đều có bàn trong hiệp 1.

Bỉ đều bị thủng lưới ở liên tiếp 4 trận gần đây.

THÀNH TÍCH ĐỐI ĐẦU

Hai đội đã gặp nhau tổng cộng 6 trận trong lịch sử, tất cả đều trong khuôn khổ vòng loại World Cup  hoặc vòng loại Euro. Kết quả, Thụy Sỹ thắng 3, bỉ thắng 2 và trận đối đầu gần nhất diễn ra vào năm 1989 tại vòng loại World Cup 1990 đã kết thúc với tỷ số hòa 2-2.

ĐỘI HÌNH DỰ KIẾN

Thụy Sỹ: Sommer – Rodriguez, Schar, Klose, Lichtsteiner – Xhaka, Behrami, Dzemali – Mehmedi, Seferovic, Shaqiri.

Bỉ: Courtois – Vertoghen, Alderweireld, Vermaelen, Lombaerts – Fellani, Dembele, De Bruyne – Hazard, Mertens, Lukaku.

Lựa chọn tối ưu: Thụy Sỹ và Under

DỰ ĐOÁN: 1-0 (HT: 1-0)

Theo aegoal.com

 

Let's block ads! (Why?)