Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

“Giống Heskey, Giroud đủ tốt để dẫn dắt Les Bleus”

Theo Thierry Henry, Olivier Giroud có thể đưa đội tuyển Pháp đến với vinh quang tại Euro 2016, với vai trò của một người… biết hy sinh.

Đội chủ nhà Pháp tham dự Euro 2016 trên quê hương mà không có tiền đạo chủ lực Karim Benzema, do đó, Giroud được cho là sẽ nắm giữ vai trò quan trọng trên tuyến đầu của Les Bleus.

Đã từng đưa ra những lời chỉ trích đối với Giroud trong quá khứ nhưng cựu tiền đạo của đội bóng áo Lam lại bất ngờ đặt niềm tin vào chân sút 29 tuổi của CLB Arsenal. Anh tin rằng, Giroud đủ trình độ để dẫn dắt hàng công.

Trên tờ The Mirror, Henry đánh giá: “Cậu ấy là một tiền đạo rất tốt”.

“Cậu ấy từng vô địch ở Pháp nhưng đã đủ cho Arsenal kể từ khi đến đây hay chưa ư? Chưa.

“Nhưng cậu ấy đủ tốt cho đội tuyển Pháp. Cậu ấy tốt trong cách chơi quay lưng về khung thành. Cậu ấy cần những cú chạm bóng.

“Cậu ấy từng cho thấy là đủ tốt cho đội tuyển và sẽ còn thể hiện rõ hơn khi Benzema không đến Euro.

“Vì thế, sức ép sẽ lớn hơn với cậu ấy và đội tuyển”.

Giroud ghi 14 bàn trong 46 trận đấu cho Les Bleus và Henry cho biết, anh thích phong cách thi đấu của cầu thủ này, tương tự như Emile Heskey của đội tuyển Anh.

“Tôi luôn cảm thấy tiếc cho Emile Heskey khi đá cho đội tuyển Anh. Giroud là kiểu cầu thủ như vậy. Michael Owen đã giành cả sự vinh quang nhưng mọi người không nhìn thấy những gì Heskey làm cho Owen.

“Nhưng nếu bỏ Owen ra và bất ngờ bạn hướng về Heskey, cậu ấy lại không thể ghi bàn.

“Vì thế, đội bóng cần một Heskey và một Owen”.

Mùa giải vừa qua, dù từng có giai đoạn 15 trận liên tiếp không ghi bàn (116 ngày) tại Premier League, nhưng Giroud vẫn có tổng cộng 24 bàn chp Arsenal trên các mặt trận – thành tích tốt nhất trong 4 năm anh ở CLB.

Theo bongdaso.com

 

Let's block ads! (Why?)

Chia tay Hòa Minzy, Công Phượng muốn được đá chính

Đầu giờ chiều 29/5 Công Phượng đã trở về Việt Nam từ Nhật Bản. Ngay buổi chiều cùng ngày, chân sút xứ Nghệ đã ra sân tập luyện cùng các đồng đội.

Đội tuyển Việt Nam đã có trận hòa bế tắc trước đội U19 quốc gia trong trận giao hữu ngày 25/5. Phát biểu sau trận, HLV Nguyễn Hữu Thắng cho biết sự vắng mặt của Xuân Trường và Công Phượng đã ảnh hưởng lớn đến lối chơi của đội tuyển, đặc biệt là trên hàng công.

 Theo được biết, đầu giờ chiều nay Công Phượng đã trở về Việt Nam từ Nhật Bản. Ra sân bay đón chân sút xứ Nghệ có người bạn gái tin đồn, ca sỹ Hòa Minzy. Nhưng chỉ vài giờ sau, Công Phượng đã nhanh chóng tạm biệt Hòa Minzy để ra sân tập cùng các đồng đội. Công Phượng cho biết sẽ cố gắng phấn đấu nhiều hơn để được ra sân trong màu áo tuyển Việt Nam.

Hòa Minzy và Công Phượng chưa chính thức thừa nhận yêu nhau

Trong buổi tập chiều nay, HLV Nguyễn Hữu Thắng đã dành rất nhiều thời gian, cơ hội để Công Phượng phối hợp với Công Vinh trong các bài tập. Gần như chắc chắn ông sẽ sử dụng cặp tiền đạo Công Vinh – Công Phượng cho trận giao hữu với đội tuyển Syria vào đêm 31/5 tại Mỹ Đình.

Trước khi về Việt Nam, trả lời phỏng vấn ban truyền thông J.League, Nguyễn Công Phượng cho biết sẽ truyền bá sự chuyên nghiệp của bóng đá Nhật Bản đến các cầu thủ Việt Nam. Chân sút xứ Nghệ khẳng định đã học hỏi được nhiều điều trong quãng thời gian ở Nhật Bản vừa qua. Trong đó phong cách của các cầu thủ tại Nhật Bản rất chuyên nghiệp.

Bên cạnh đó, Xuân Trường cũng đáp chuyến bay từ Incheon về Hà Nội lúc 12h30 ngày 29/5 và cầu thủ này cũng đã có mặt cùng các đồng đội trong buổi tập chiều cùng ngày.

Theo bongdaso.com

 

Let's block ads! (Why?)

Hàng thủ ĐT Pháp chao đảo vì vắng Varane

Mất Raphael Varane không đơn thuần là một con ốc vít rơi ra khỏi bộ máy, tổn thất nhân sự này hoàn toàn có thể kéo ước mơ của nước Pháp trật ra khỏi đường ray.

Hàng thủ ĐT Pháp chao đảo vì vắng Varane

Có lẽ phải từ kỳ World Cup 1998 tại quê nhà, ĐT Pháp mới lại có dàn cầu thủ đồng đều và chất lượng đến vậy. Trải dài cả 3 tuyến, dễ dàng điểm mặt những siêu sao đang thi đấu cho các CLB hàng đầu châu Âu. Tuy nhiên, bề ngoài lấp lánh khó có thể che giấu những bất ổn bên trong.

Nếu như việc vắng mặt của Karim Benzema, trường hợp được coi là nghiêm trọng nhất, cũng đã có những phương án thay thế hữu hiệu từ Antoine Griezmann hay Anthony Martial… thì lỗ hổng để lại từ Varanechưa có lời giải thỏa đáng.

Sự toàn năng của Varane đã nhiều lần giấu đi các bất ổn trong hàng phòng ngự Les Bleus. Nhưng khi không còn anh, nó lại hiện ra rõ mồn một. Nhất là trong bối cảnh Kurt Zouma, Jeremy Mathieu rời giải vì chấn thương, Mamadou Sakho nín thở chờ phán quyết của FFF, sự mong manh càng rõ ràng hơn bao giờ hết.

Pháp phải trông chờ sức mạng hàng công để bù đắp cho hàng thủ

Pháp phải trông chờ sức mạng hàng công để bù đắp cho hàng thủ

Các phương án được Didier Deschamps thay thế là Adil Rami và Samuel Umtiti chưa bao giờ được đánh giá cao. Do đó, nếu không có gì thay đổi, cặp trung vệ của tuyển Pháp tại EURO 2016 sẽ là Laurent Koscielny và Eliaquim Mangala. Mức độ ổn định của Koscielny được đánh giá cao, Mangala lại chơi đầy sức mạnh. Nhưng điểm chung của cặp đôi này là hay mắc lỗi trong thời khắc quan trọng.

Điều này đã được kiểm chứng tại Ngoại hạng Anh rất nhiều lần. Nó nghiêm trọng đến mức khi Pep Guardiola cập bến Man City, rất nhiều nguồn tin khẳng định ông muốn bán ngay Mangala trước khi anh… phá hoại thêm bất cứ trận đấu nào nữa. Hậu quả là sức ép sẽ dồn cả vào Koscielny. Về mức độ chịu đựng và gánh vác trách nhiệm trong cả giải đấu, trung vệ của Arsenal bị nghi ngờ đáng kể.

Hàng tứ vệ của tuyển Pháp tại EURO 2016

Hàng tứ vệ của tuyển Pháp tại EURO 2016

Sự lựa chọn này là bất đắc dĩ với Deschamps khi trong tay ông không còn ai khả dụng hơn. Đáng nói, hai cánh của tuyển Pháp bao gồm Patrice Evra và Bacary Sagna có tuổi đời tổng cộng gần… thất thập (68 tuổi). Chỉ nhìn qua, người hâm mộ đã thấy sự bất cập không nhỏ. Nếu có bản lĩnh, tốc độ và sức trẻ của Varane, mọi thứ có thể đã dễ nhìn hơn nhiều.

Nhưng tất nhiên là chữ “nếu” không xảy ra và Paris cũng không thể bỏ vào trong 1 cái chai. Deschamps sẽ phải xoay sở với những gì đang có và hi vọng 2 tuyến phía trên sẽ có một tháng thi đấu thăng hoa. Lấy công bù thủ, đó là cách duy nhất để tuyển Pháp quên đi mình đang mỏng manh thế nào ở hậu phương.

Theo bongdaplus

 

Let's block ads! (Why?)

Colombia – Haiti ngày 30/05/2016

* Chú ý : Các bạn ấn F5 để Refresh lại trang khi chết kênh . Nếu bạn không xem được KÊNH 1 vui lòng chọn KÊNH 2, KÊNH 3. Tắt quảng cáo bằng cách bấm vào dấu x hoặc đợi sau 30s quảng cáo tự tắt.

Trận đấu này sẽ được cập nhật xem tường thuật trực tiếp 5 tới 10 phút trước khi trận đấu bắt đầu !

Let's block ads! (Why?)

Bồ Đào Nha – Na Uy ngày 30/05/2016

* Chú ý : Các bạn ấn F5 để Refresh lại trang khi chết kênh . Nếu bạn không xem được KÊNH 1 vui lòng chọn KÊNH 2, KÊNH 3. Tắt quảng cáo bằng cách bấm vào dấu x hoặc đợi sau 30s quảng cáo tự tắt.

Trận đấu này sẽ được cập nhật xem tường thuật trực tiếp 5 tới 10 phút trước khi trận đấu bắt đầu !

Let's block ads! (Why?)

BÌNH LUẬN: Torres và nỗi đau xé lòng

1. Trong suốt trận chung kết đêm qua, người ta tự hỏi Torres đang ở đâu? Dễ thấy, chân sút người Tây Ban Nha đã mất hút hoàn toàn giữa hàng thủ của Real Madrid. Chỉ có 2 lần người ta thực sự chú ý tới El Nino, đó là khi anh mang về quả phạt đền cho CLB và sau đó là cú dứt điểm ra ngoài khung gỗ (sau cú căng ngang của Juanfran).

Thống kê cho rằng, Torres chỉ thực hiện đúng 6 đường chuyền (với tỷ lệ chính xác 17%), tỷ lệ tranh chấp bóng bổng của cầu thủ này chỉ là 25%. Ngoài ra, El Nino cũng tung được 2 cú dứt điểm (đều vô hại).

Hay nói cách khác, nếu xét trên khía cạnh chuyên môn, Torres là một trong số những cầu thủ bị chấm điểm tệ nhất trận chung kết. Thế nhưng, chẳng một CĐV nào của Atletico Madrid trách móc về điều đó. Cánh phóng viên cũng chẳng muốn mổ xẻ về nỗi thất vọng mang tên Torres.

Thay vào đó, tất cả đều xoáy sâu vào những giọt nước mắt của Torres sau trận đấu. Đó không phải là lần đầu tiên, người ta thấy El Nino rơi lệ. Nhưng lần này, tất cả đều cảm nhận được nỗi đau tột cùng của cầu thủ này.

Giọt nước mắt ấy, kết hợp cùng khuôn mặt điển trai cùng mái tóc vàng lãng tử tạo nên hình ảnh đẹp nhưng vô cùng đượm buồn. Nó chạm tới trái tim của người hâm mộ. Người ta cảm thấy thông cảm với Torres hơn là trách móc cầu thủ này.

Hai hàng lệ của Torres không chỉ rơi xuống vì nỗi đau của bản thân. Với một cầu thủ đã giành mọi danh hiệu lớn trong sự nghiệp (và bước sang tuổi 32), có lẽ, El Nino đủ bản lĩnh để vượt qua thời khắc khó khăn ấy. Thay vào đó, những giọt nước ấy dành cả cho Atletico Madrid.

Với Torres, Atletico Madrid còn hơn một CLB. Đó là “cái nôi” nuôi dưỡng anh trưởng thành và cũng chính nơi đây đã dang tay đón anh trở về sau tháng ngày “chìm trong bóng tối”, giúp anh trở lại ấn tượng. Ai cũng hiểu, Torres nợ Atletico Madrid ân tình. Cá nhân anh rất muốn tỏa sáng trong trận chung kết Champions League để giúp CLB lên ngôi vô địch. Chỉ đáng tiếc, kết quả đã không như mong đợi của cầu thủ này.

2. Ở khía cạnh nào đó, những giọt nước mắt của Torres đại diện cho hình ảnh của Atletico Madrid. Hình ảnh ấy đẹp những đượm buồn và dang dở. Trước trận đấu, Buffon cũng như nhiều người khác đã lên tiếng: “Nếu Atletico Madrid vô địch, công lý sẽ được thực thi”.

Thực tế, họ đã cống hiến hết mình ở trận chiến sinh tử tại Milano. Cũng như 2 năm trước, vinh quang của chỉ còn thày trò Diego Simeone đúng một bước chân. Dù vậy, họ đã gục ngã ở thời điểm quyết định.

Atletico Madrid thiếu bản lĩnh? Cá nhân tác giả bài viết không nghĩ như vậy. Nếu không có bản lĩnh, họ đã không thể tìm được bàn thắng gỡ hòa trong bối cảnh chịu rất nhiều sức ép. Sau khi bị dẫn trước, Atletico Madrid không có dấu hiệu vội vàng. Thay vào đó, họ vẫn điềm tĩnh tấn công và kết quả chính là bàn thắng của Carrasco. Cũng như 2 năm trước, Atletico Madrid đã kiềm tỏa rất tốt Real Madrid tới tận phút bù giờ (trước khi bị Sergio Ramos ghi bàn)

Vấn đề nằm ở khoảnh khắc. Cú đá phạt đền hỏng của Juanfran hay thời khắc để Sergio Ramos bật cao đánh đầu ở trận chung kết mùa 2013/14 chỉ diễn ra trong vỏn vẹn vài giây. Chỉ khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đã thay đổi rất nhiều số phận của Atletico Madrid. Đơn giản, Chúa đã không đứng về phía họ.

Câu chuyện mà Diego Simeone đã xây dựng ở Atletico Madrid những năm qua vô cùng đẹp đẽ. Nó chỉ thiếu đúng một khoảnh khắc để trở nên trọn vẹn. Nhưng rút cuộc, họ luôn lỡ hẹn với lịch sử theo cách “vô duyên” như vậy.

Sau thất bại, Atletico Madrid vẫn nhận được những lời khen nhưng qua năm tháng, những điều đó rồi cũng “bay đi”. Lịch sử chỉ ghi danh những người chiến thắng. Và rồi, chẳng ai còn nhớ tới chiến tích của Simeone và các học trò (nếu họ không giành chức vô địch Champions League).

3. Khi cánh cửa khép lại, cánh cửa khác sẽ mở ra. Chẳng ai rõ Torres có tiếp tục gắn bó với Atletico Madrid mùa tới hay không. Nhưng hình ảnh buồn tới xé lòng của El Nino đêm qua sẽ trở thành động lực để thày trò Diego Simeone tiếp tục trên hành trình tìm tới thành công.

Chỉ cần họ giữ được tinh thần bất khuất của Diego Simeone, Atletico Madrid vẫn có thể mơ về cái kết trọn vẹn.

Như Chủ tịch Florentino Perez của Real Madrid đã nói sau trận chung kết: “Tôi tin Atletico Madrid có thể giành được chức vô địch Champions League trong tương lai”.

Theo bongdaso.com

Let's block ads! (Why?)

Sau tất cả Real vẫn là số 1 ở Champions League

Với việc đánh bại kình địch Atletico Madrid để giành chức vô địch châu Âu thứ 11 và danh hiệu thứ 5 trong kỷ nguyên Champions League, Real Madrid đã tái khẳng định họ vẫn là CLB số một của bóng đá lục địa già.

Sau tất cả Real vẫn là số 1 ở Champions League

CỰU HOÀNG VÀ TÂN VƯƠNG

Giải vô địch châu Âu cấp CLB, hay còn gọi là Cúp C1, đổi tên thành Champions League bắt đầu từ mùa 1992/93. Sự đổi tên này không thay đổi giá trị cơ bản của giải đấu, khi nó vẫn là đấu trường tìm ra đội bóng mạnh nhất châu Âu mỗi mùa. Tất nhiên vẫn có những đổi mới quan trọng trong thể thức thi đấu hay việc lựa chọn đội tham dự. Nó còn có ý nghĩa mở ra một trang sử mới, một kỷ nguyên mới cho giải đấu. Các thế lực cũ cần phải khẳng định lại mình, bớt sống trong hào quang quá khứ. Còn những thế lực mới, những đội bóng thất bại trong kỷ nguyên cũ, sẽ có cơ hội được tôn vinh như kẻ thống trị số một.

Real Madrid được FIFA bầu chọn là CLB số một thế kỷ 20, nghiễm nhiên được thừa nhận là ông hoàng độc tôn bóng đá châu Âu ở thời đại này, với 6 chức vô địch và thêm 3 ngôi á quân khác trong kỷ nguyên Cúp C1. Khi kỷ nguyên Champions League bắt đầu, câu hỏi lớn lớn nhất được đặt ra là liệu Real có bảo vệ được vị thế độc tôn hay không?

Thực tế, Real đã có những giai đoạn sa sút, gặp khủng hoảng nghiêm trọng trong kỷ nguyên Champions League, đặc biệt kể từ đầu thế kỷ 21. Họ không có mặt ở 4/5 mùa đầu từ khi giải đấu số một lục địa đổi tên. Real còn trải qua một giai đoạn tủi hổ khác, khi trải qua 6 mùa liên tiếp bị loại ở vòng 1/8 (từ mùa 2004/05 đến 2009/10), kỷ lục buồn mà phải đến tận mùa này họ mới có đội cùng chia sẻ là Arsenal (từ mùa 2010/11 đến nay).

Quan trọng hơn, kỷ nguyên Champions League đã chứng kiến sự vươn lên mạnh mẽ, thậm chí thần kỳ của một loạt kẻ thách thức cũ cũng như mới của Real. Đầu tiên phải nói tới Milan, khi đội bóng Italia giành tới 3 chức vô địch và 3 lần vào chung kết chỉ trong 15 mùa đầu kỷ nguyên Champions League. Man United và Bayern cũng có một vài giai đoạn thống trị một bóng đá lục địa già trong kỷ nguyên bóng đá đương đại.

Tuy nhiên, cái tên Barca mới thực sự bao trùm trong kỷ nguyên Champions League, đặc biệt trong những năm đã qua. Triết lý bóng đá tổng lực của Johan Cruyff, sau này được Josep Guardiola phát triển lên thành tiqui-taca, đã giúp gã khổng lồ Catalan giành tổng cộng 4 chức vô địch Champions League. Cùng với việc giành rất nhiều danh hiệu lớn nhỏ khác, cũng như áp đảo rõ rệt Real ở chính La Liga, Barca đã có lúc được thừa nhận đã giành vị thế ông hoàng của bóng đá châu Âu nói chung và Champions League nói riêng.

VINH QUANG QUÁ BẤT NGỜ

Nhưng đến rạng sáng nay, Real đã khiến thế giới đã phải ngả mũ thán phục khi tuyên bố rằng họ, chứ không phải Barca, vẫn là CLB số một cấp châu lục. Thầy trò HLV Zinedine Zidane đã đánh bại Atletico để đăng quang Champions League. Đó đã là chức vô địch thứ 5 của họ trong trong kỷ nguyên Champions League, nhiều hơn Barca một danh hiệu và không CLB nào sánh được.

Hiển nhiên, Real không giành 5 chức vô địch đó trong một đêm mà khiến tất cả phải ngỡ ngàng. Vấn đề nằm ở chỗ, những danh hiệu đó của Real diễn ra rải rác. Họ cũng không thực sự thiết lập được giai đoạn trị lâu dài và đậm nét trong kỷ nguyên Champions League, như Barca, Milan, Man United hay cả Bayern.

Một chi tiết rất đặc biệt nữa, Real đều trải qua rất nhiều thăng trầm ở cả 5 mùa giải họ đoạt Champions League, thậm chí thi đấu bết bát. Việc Real đều không vô địch La Liga trong cả 5 mùa nói trên đã nói lên tất cả. Mùa năm nay là một minh chứng rõ nhất. Họ chỉ chơi hay ở giai đoạn cuối mùa La Liga, bị loại ngay vòng ra quân tại Cúp Nhà Vua (vì vụ sử dụng cầu thủ bị treo giò Cheryshev). Real thi đấu rất nhạt nhòa và bị chỉ trích thậm tệ trong phần lớn mùa này. Nếu không có vô địch Champions League, họ sẽ đón nhận một mùa giải thảm họa.

Vấn đề đặt ra lúc này là việc Real vẫn là CLB giàu thành tích nhất Champions League, bất kể không thực sự tạo dấu ấn quá mạnh mẽ trong kỷ nguyên nay nói lên điều gì? “Đẳng cấp là mãi mãi” có thể là câu trả lời. Đẳng cấp của một CLB số một lịch sử, bản lĩnh, cái duyên ở sân khấu danh giá nhất châu Âu vẫn giúp Real tạo ra sự khác biệt tại đây, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Sau 23 năm từ khi Cúp C1 được đổi tên thành Champions League, Real đã khẳng định được họ vẫn giữ vị thế độc tôn ở kỷ nguyên mới. Rất có thể đây là bước đệm để CLB xuất sắc nhất thế kỷ 20 tiếp tục gặt hái được nhiều vinh quang hơn ở các giải đấu khác, để lại được thừa nhận là CLB số một thế kỷ 21.

Real, số 1 không tranh cãi

Real không chỉ giành nhiều chức vô địch nhất trong kỷ nguyên Champions League, mà cũng là đội nhiều lần vào chung kết nhất (bằng Barca, 5 lần), nhiều lần vào bán kết nhất (bằng Barca, 6 lần, không tính các mùa vô địch hoặc về nhì), đồng thời cũng tham dự nhiều nhất (cũng bằng Barca, 21 lần).

Theo bongdaplus

 

Let's block ads! (Why?)