Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

Real Madrid – Manchester City ngày 05/05/2016

* Chú ý : Các bạn ấn F5 để Refresh lại trang khi chết kênh . Nếu bạn không xem được KÊNH 1 vui lòng chọn KÊNH 2, KÊNH 3. Tắt quảng cáo bằng cách bấm vào dấu x hoặc đợi sau 30s quảng cáo tự tắt.

Trận đấu này sẽ được cập nhật xem tường thuật trực tiếp 5 tới 10 phút trước khi trận đấu bắt đầu !

Let's block ads! (Why?)

Pep chào tạm biệt Bayern trong thế cúi đầu

Cùng Bayern, Guardiola thêm một lần nữa bị loại ở bán kết Champions League và không còn cơ hội phục hận. Sự nghiệp của ông chưa bao giờ buồn như lúc này.

Pep chào tạm biệt Bayern trong thế cúi đầu

Rạng sáng nay, chảo lửa Allianz Arena được đốt nóng bởi những CĐV cuồng nhiệt và Bayern Munich có được chiến thắng đầy kịch tính 2-1 trước Atletico Madrid. Một trận cầu đáng xem và kết thúc với nỗi buồn của đội chủ nhà. Với luật bàn thắng sân khách, Hùm xám bị đá bay khỏi Champions League 2015/16. Đó là lần thứ ba liên tiếp Bayern thua ở bán kết cũng như bị loại bởi các đội bóng đến từ Tây Ban Nha, quê hương của Pep.

Thực tế thành tích 3 lần lọt vào bán đấu đấu trường danh giá nhất châu Âu là không tệ, nếu Guardiola dẫn dắt đội bóng nào đó, đại loại như… Atletico. Tuy nhiên, đối với vị thế ông lớn như Bayern, kết quả ấy là không thể chấp nhận được. Hơn nữa, nhà cầm quân người Tây Ban Nha lại được thừa kế di sản vĩ đại từ người tiền nhiệm Jupp Heynckes, cú ăn ba ở mùa giải 2012/13.

Thất bại trước Atletico cũng xem như đặt dấu chấm hết cho triều đại Guardiola tại Allianz Arena. Ông sẽ không còn cơ hội chinh phục danh hiệu danh giá nhất châu Âu này cùng Bayern lần nào nữa, vì mùa sau nhà cầm quân người Tây Ban Nha đã chuyển đến Manchester City.

Bayern thêm một lần nữa dừng chân tại bán kết Champions League

Bayern thêm một lần nữa dừng chân tại bán kết Champions League

Như vậy, nhìn lại 3 năm làm việc Allianz Arena, Guardiola chỉ hoàn thành nhiệm vụ bảo tồn Chiếc đĩa bạc, với 2 danh hiệu Bundesliga liên tiếp và mùa này xem như đã chạm một tay đến chức vô địch. Chiến quả này đáng được ghi nhận bởi lẽ Pep dù sao cũng đem đến sự ổn định cho Bayern tại đấu trường quốc nội.

Tuy nhiên, theo một góc nhìn khác, khi mà khoảng cách giữa Bayern và phần còn lại quá lớn, đối thủ tiềm tàng nhất là Dortmund lại bị chính Hùm xám róc thịt (chiêu mộ hết Robert Lewandowski đến Mario Goetze), nhà cầm quân người Tây Ban Nha không thống trị Bundesliga cũng hơi phí.

Thế nên không thể đánh giá Guardiola đã thành công hay đáp ứng được kỳ vọng tại Allianz Arena. Và đối với nhiều người, thậm chí nhà cầm quân người Tây Ban Nha đã thất bại.

Guardiola chia tay Bayern trong nỗi buồn

Guardiola chia tay Bayern trong nỗi buồn

“Hy vọng Ancelotti có thể đưa Bayern đến chung kết Champions League, điều mà tôi không làm được trong suốt 3 năm qua”, Guardiola đã nói như vậy trong buổi họp báo đêm qua. Thực tế Pep vẫn còn vài trận dẫn dắt Bayern nữa, với mục tiêu chinh phục danh hiệu Bundesliga và Cúp QG Đức. Tuy vậy, dấu chấm hết tại Champions League sáng nay và phát biểu này có thể xem như một lời chia tay.

Guardiola đến Allianz Arena trong ánh hào quang từ những năm tháng vàng son tại Barcelona. Nhưng hết mùa này, dù không bị sa thải song nhà cầm quân người Tây Ban Nha vẫn rời Bayern với thế cúi đầu, như cách mà HLV người Tây Ban Nha trả lời họp báo đêm qua với khuôn mặt cúi gằm…

Theo bongdaplus

 

Let's block ads! (Why?)

Antoine Griezmann, kẻ hạ sát những gã khổng lồ

Con đường vào chung kết Champions League của Atletico mùa này đặt nặng dấu ấn của Antoine Griezmann, sát thủ chuyên hạ gục những gã khổng lồ.

Antoine Griezmann, kẻ hạ sát những gã khổng lồ

Atletico Madrid đã lọt vào chung kết Champions League lần thứ hai chỉ trong vòng 3 mùa bóng. Nhưng không giống như năm 2014, đội bóng của Diego Simeone đang sở hữu một cá nhân kiệt xuất, bổ sung hoàn hảo cho một tập thể đồng nhất và kỷ luật tuyệt đối. Antoine Griezmann chính là cầu thủ đó, kẻ hạ sát những gã khổng lồ để đưa Atletico tới trận đấu cuối cùng của giải đấu danh giá nhất châu Âu.

Tất cả đều biết Atletico là đội bóng phòng ngự phản công gần như hay nhất trên thế giới hiện tại. Trước khi Xabi Alonso mở tỷ số trận bán kết lượt về Champions League cho Bayern, Atletico đã trải qua 632 phút không để thủng lưới trên tất cả các đấu trường. Họ cũng là đội sở hữu nhiều pha đánh chặn nhất (632), nhiều pha cản bóng nhất (44) ở Champions League mùa này, đồng thời đứng thứ 2 về số lần phá bóng (259).

Tuy nhiên, phòng thủ hay chỉ giúp bạn ở thế khó bại trận, chứ không giúp bạn thắng trận. Và Atletico đã có sự bổ sung hoàn hảo mang tên Griezmann. Từ khi chuyển đến sân Vicente Calderon vào tháng 7/2014, Griezmann có 56 bàn trong 104 trận trên tất cả các đấu trường. Đó là một thành tích thật sự ấn tượng, nếu đặt trong bối cảnh của một đội bóng chủ trương chơi phòng ngự như Atletico. Griezmann không phải là tiền đạo may mắn được trao nhiều cơ hội dứt điểm, nhưng mỗi lần tung cú sút, anh đều đe dọa khung thành đối phương.

Griezmann sút tung lưới Bayern bằng pha dứt điểm lạnh lùng

Griezmann sút tung lưới Bayern bằng pha dứt điểm lạnh lùng

Nếu để so sánh, tiền đạo người Pháp có 7 bàn thắng ở Champions League mùa này, chưa bằng một nửa so với Cristiano Ronaldo (16 bàn). Tuy nhiên, tỷ lệ chuyển hóa bàn thắng (số bàn/số cú sút) của Griezmann cao hơn nhiều so với Ronaldo, 85% so với 57%. Điều này rất quan trọng với đội bóng tấn công dựa vào… phản công như Atletico. Họ không gây được áp lực thường xuyên lên đối phương như những gì Real có thể làm. Atletico cần kết liễu đối thủ ngay khi có cơ hội và may mắn cho họ khi sở hữu một Griezmann sắc bén trong đội hình.

Nếu một đội bóng không thể đe dọa khung thành đối phương, họ phải co cụm và chịu đựng. Đó là những gì Atletico trải qua trong trận bán kết lượt về Champions League, trước khi Griezmann ghi bàn. Pha lập công của tiền đạo người Pháp đã cởi bỏ áp lực khủng khiếp mà Bayern đang đè nặng lên Atletico. Anh giúp Atletico tuy thua trận nhưng lại thắng chung cuộc bằng bàn thắng sân khách và tiến vào chung kết Champions League.

Đáng chú ý hơn, bàn thắng của Griezmann vào lưới Bayern không phải lần duy nhất mà anh tỏa sáng trước cái đội bóng lớn mùa giải này. Atletico đã đối đầu những “ông kẹ” như Real, Barca, Bayern và Griezmann chọc thủng lưới cả 3. Anh ghi bàn vào lưới Real ở sân Santiago Bernabeu tại vòng 26 La Liga, giúp Atletico có chiến thắng quan trọng, bước ngoặt để họ vẫn bám sát Barca trong cuộc đua vô địch đến thời điểm này. Ở tứ kết lượt về Champions League, Griezmann hạ gục Barca bằng một pha đánh đầu gọn ghẽ.

Ở trận đấu đêm qua, Griezmann một lần nữa tỏa sáng, chọc thủng lưới đội bóng lớn khác là Bayern, giúp Rojiblancos ghi tên mình vào trận chung kết Champions League. Đối thủ cuối cùng chặn đường Atletico tới chức vô địch có thể là Man City, cũng có thể là Real, kẻ thù đã đánh bại họ trong trận chung kết năm 2014. Tuy nhiên, Atletico đã khác so với 2 năm trước. Giờ đây, họ không chỉ có tập thể vững mạnh để hy vọng vào chức vô địch, mà còn sở hữu một Griezmann, kẻ hạ sát những gã khổng lồ.

Theo bongdaplus

 

Let's block ads! (Why?)

GÓC NHÌN: Học cách yêu “Gã côn đồ”

Hãy thừa nhận đi. Bạn muốn xem một trận bóng đá mà 2 HLV ngồi trên ghế chỉ đạo, ghi chép và chẳng buồn đứng dậy vươn vai lấy một lần hay những xúc cảm từ một chiến lược gia thích hò hét, sẵn sàng chạy khỏi khu kỹ thuật để chỉ đạo và cũng sẵn sàng gây gổ với bất kỳ ai?

Nếu chọn vế thứ hai và thích bầu không khí nóng bỏng, rực lửa, luôn có khả năng thiêu đốt những cái đầu điềm đạm nhất, hãy tìm tới Diego Simeone – Gã côn đồ.

Biệt danh của ông – El Cholo, là cách nói của dân đường phố được hiểu là có tính chất côn đồ, xã hội. Hoặc cũng có thể hiểu là một “gangster” – dân anh chị. Nhưng Simeone chẳng phiền lòng vì điều đó. Simeone đón nhận nó từ năm 14 tuổi, bởi chính người thầy đầu tiên, Victorino Spinetto, bởi cậu bé khiến ông liên tưởng tới một Simeone khác là Carmelo – cựu cầu thủ của Boca Juniors và đội tuyển Argentina, cũng có biệt danh đó. Thực tế, đó là một phần trong tính cách của HLV người Argentina, kể từ khi bắt đầu sự nghiệp thi đấu cho đến tận bây giờ, với vai trò của HLV ở tuổi 46.

Simeone không hề ngồi trong cả trận đấu với Bayern Munich tại Allianz-Arena. Đã có lúc người ta thấy sự bồn chồn, lo lắng của ông khi sức ép mà đội chủ nhà tạo ra quá mạnh, quá khủng khiếp. Simeone chỉ có thể vẫy tay yêu cầu các học trò rút về thật nhanh, với một cảm giác bất lực xuất hiện ở thời điểm Bayern được hưởng một quả 11m.

Rất nhiều người chê bai, chỉ trích Simeone và Atletico về một lối chơi xù xì, xấu xí, gai góc, nhưng El Cholo không có cách nào khác. Atletico không phải là đội bóng có nhiều tiền. Atletico không sở hữu những cơ sở vật chất bề thế, không có những ngôi sao hàng đầu thế giới. Simeone đến Vicente Calderon – thi đấu và làm HLV, khi biết rằng, Atletico vẫn chỉ luôn bị bao trùm bởi cái bóng của Real Madrid ở Madrid. Họ, là một sự phân biệt giai cấp rõ rệt giữa những kẻ thượng lưu và giới lao động.

Chẳng còn cách nào khác, họ phải chiến đấu bằng tất cả những sức mạnh mình có, bằng sự gân guốc của đôi chân, bằng cơ bắp của đôi tay và bắng lý trí thép của những người vốn quá quen với sự đè nén.

Ở họ, ở người như Simeone, dù thoáng có lúc lo sợ thì vẫn biết cách tìm ra một thời điểm nào đó để tìm lại cho mình một niềm tin sắt đá về chiến thắng cuối cùng.

Với Simeone, khoảnh khắc Jan Oblak cản được cú đá 11m của Thomas Muller chính là lúc ông cảm thấy sống dậy…

Không còn sự bồn chồn khi các cầu thủ trở lại sau giờ nghỉ. Rất đáng chú ý, ngay trước tình huống dẫn đến bàn thắng của Antoine Griezmann, ống kính truyền hình bắt được hình ảnh Fernando Torres hướng về phía Simeone và ra dấu hiệu “hiểu ý”, thậm chí còn báo trọng tài việc Manuel Neuer chậm phát bóng. Dường như, thời điểm đó Simeone nhận thấy Hùm xám chuẩn bị sập bẫy. Thực tế đúng vậy.

Và phần còn lại của trận đấu mới thực sự là những gì thuộc về Simeone được phát tiết. Trận đấu trở nên nóng bỏng hơn nhờ Simeone. CĐV thấy căng thẳng hơn cũng nhờ ông. Tất cả cùng thấy bị kích thích hơn trong mỗi phản ứng của El Cholo.

La hét, gào thét, sửng cồ với bất kỳ điều gì không vừa ý. Điên loạn cứ như xung quanh chẳng có ai…

Đâu đó ở châu Âu mùa giải này là HLV và lối chơi như một thứ thuốc ngủ hạng nặng, nhưng với Simeone thì khó có thể chợp mắt được một giây. Người ta cứ nói về một lối chơi phản bóng đá nhưng rõ ràng, nếu chỉ có bóng đá đẹp thì bóng đá đã là môn thể thao mang tính trình diễn. Sự cạnh tranh xuất hiện cùng những cá tính sẵn sàng đi ngược với tất cả, sống sót, tồn tại bằng những gì mình có.

Vì thế, những trận đấu nảy lửa, kịch tính, đầy cảm xúc mới đến cùng họ. Vậy thì hãy học cách để “yêu” Gã côn đồ và triết lý bóng đá của ông. Simeone mang đến cho bạn những nhịp thở gấp gáp. Simeone cho bạn dũng khí khi đứng trước những thử thách khó khăn bậc nhất. Simeone cũng cho bạn thấy, hãy hành động thay vì chỉ nói bằng lời.

Và cuối cùng, từ phong cách Simeone cũng đặt ra một vấn đề, một bài toán cần tìm lời giải – như cách mà tất cả đã nỗ lực cùng nhau tìm đáp án cho việc ngăn chặn lối đá tiqui-taca của Barca trước đây.

Theo Bongdaso.com

 

Let's block ads! (Why?)

Real Madrid và hiểm họa từ Casemiro

Casemiro (trái) không thể tham dự trận lượt về gặp Man City do chấn thương.

Công bằng mà nói, thầy trò HLV Zinedine Zidane đã thi đấu không thực sự chủ động trong trận lượt đi trên đất Anh. Sự thiếu vắng của ngôi sao sáng giá Cristiano Ronaldo do chấn thương chính là nguyên nhân quan trọng khiến vị chiến lược gia người Pháp quyết định nhập cuộc thận trọng hơn, thay vì chấp nhận mạo hiểm. Trong một ngày mà Real Madrid tấn công không quá bùng nổ, cũng thật dễ hiểu vì sao khi mà Casemiro lại trở thành điểm sáng lớn nhất bên phía Los Blancos với những tình huống đánh chặn, cản phá hết sức kịp thời.

Mặc dù vậy, chấn thương của ngôi sao người Brazil đang gây ra không ít hoang mang đối với các CĐV đội bóng Hoàng gia. Trên thực tế, Zidane vẫn hoàn toàn có thể để Luka Modric và Toni Kroos đá cặp tiền vệ trung tâm, giống như Carlo Ancelotti ngày trước. Thế nhưng, xét trên nhiều khía cạnh, đây rõ ràng không phải một giải pháp thực sự an toàn dành cho hàng phòng ngự Real bởi cả Modric lẫn Kroos đều là những cầu thủ thiên về tổ chức, điều tiết và phân phối bóng nói chung.

Trong trường hợp đội khách Man City tận dụng tốt các tình huống phản công nhanh, CLB chủ sân Bernabeu rất có thể sẽ gặp nguy hiểm. Cần phải nhấn mạnh rằng, kết quả hòa không bàn thắng ở trận lượt đi đang mang đến những lợi thế nhất định cho Los Blancos nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn không ít rủi ro. Chỉ cần The Citizens ghi được 1 bàn thắng, khó khăn đối với thầy trò HLV Zidane sẽ tăng lên gấp đôi. Hơn lúc nào hết, sự thiếu vắng Casemiro đang thực sự để lại một “lỗ hổng”đáng kể nơi hàng tiền vệ Real.

Modric (trái) không phải một tiền vệ đánh chặn thực thụ.

Bên cạnh đó, Man City cũng vừa chào đón màn tái xuất của Yaya Toure, một nhân tố cực kỳ khó lường. Trong bối cảnh David Silva đang dính chấn thương, nhiều khả năng cầu thủ người Bờ Biển Ngà sẽ được tin tưởng xếp đá chính ở vị trí “số 10”, khu vực mà HLV Zidane cảm thấy lo lắng nhất bởi sự vắng mặt của Casemiro. Về mặt lý thuyết, Toure bây giờ cũng không còn toàn diện như cách đây vài năm. Tuy nhiên, nền tảng sức mạnh dồi dào cùng các tình huống dứt điểm từ xa đầy uy lực của cựu tiền vệ Barca vẫn thực sự là mối đe dọa đáng kể đối với Los Blancos, nhất là khi cả Modric lẫn Kroos đều không phải những chuyên gia đánh chặn thuần túy.

Tất nhiên, khi đặt giả thiết ngược lại, nếu như hệ thống chiến thuật của Real Madrid được vận hành ổn định, đội bóng chủ sân Bernabeu hoàn toàn có thể không nhất thiết phải cần đến sự xuất hiện một tiền vệ mỏ neo đích thực. Xét trên nhiều phương diện, trong tay Zizou vẫn đang sở hữu không ít những cầu thủ giàu kỹ thuật, sáng tạo và có khả năng luân chuyển bóng cực kỳ linh hoạt, như Modric, Kroos, Isco, James Rodriguez hay Kovacic… Điều quan trọng là nhà cầm quân người Pháp phải giúp Los Blancos tìm thấy sự cân bằng, trước khi nghĩ đến trận chung kết Champions Leaguetại Milan.

Theo Tinthethao.com.vn

Let's block ads! (Why?)

01h45 ngày 5/5, Real Madrid - Man City (lượt đi 0-0): Muốn thắng, phải giỏi phòng ngự

(Bóng đá quốc tế) - Đừng vội nói đến những bàn thắng. Ở Santiago Bernabeu, phòng ngự mới là điều Real Madrid cần phải quan tâm nhất vào lúc này, khi tiếp đón Man City.
Chỉ khi nào hoàn thành tốt khâu phòng ngự, Real mới có quyền nghĩ về một vé đi thành phố Milan tham dự trận chung kết.
Hình ảnh: 01h45 ngày 5/5, Real Madrid - Man City (lượt đi 0-0): Muốn thắng, phải giỏi phòng ngự số 1

Real cần phòng ngự tốt, trước khi nghĩ đến ghi bàn.

Khi Zidane thay đổi

“Tôi thích bóng đá tấn công, sở hữu và chuyền bóng”, Zinedine Zidane liên tục tuyên bố về mục tiêu xây dựng Real Madrid, trong thời gian đầu ông lên thay thế Rafa Benitez. Tuyên bố ấy được Zidane chứng minh bằng những kết quả tưng bừng trên sân cỏ. Trong 2 trận đầu tiên với Zidane, Real lần lượt giành kết quả tưng bừng 5-0 trước Deportivo, và 5-1 trước Sporting Gijon.

Điểm chung của 2 trận thắng này, cũng như không lâu sau đó là chiến thắng 6-0 trước Espanyol, hay 4-2 trước Bilbao, là việc Real kiểm soát thế trận vượt trội, và tỉ lệ chuyền bóng cao hơn nhiều giai đoạn của Benitez. Zidane hài lòng với khởi đầu của mình, trong khi Chủ tịch Florentino Perez hài lòng với bóng đá tấn công đẹp mắt mà ông luôn theo đuổi.

Thực tế, những gì tích cực nhất đã bị bóp nghẹt trong trận derby mà Real thua 0-1 trước Atletico. Kiểm soát bóng nhưng không biết tấn công, chuyền nhiều nhưng không hiệu quả, Real của Zidane như những chàng trai học việc trước Atletico chơi bóng bản lĩnh hơn.  

Trận derby khiến Zidane nhận ra một điều, bóng đá đẹp ở Madrid là thứ xa xỉ, ít nhất là khi Perez lúc nào cũng can thiệp sâu vào chuyên môn và mua cầu thủ không phù hợp. Zidane buộc phải thay đổi. Mọi thứ bắt đầu khi Real vượt qua Levante 3-1 trên sân khách. Sự thay đổi đến từ việc Real chủ động hơn ở khâu phòng ngự, giảm bớt những đường chuyền không cần thiết. Trong nhiều pha tấn công, Zidane thực hiện theo phương châm của Carlo Ancelotti, “nếu cần 3 đường chuyền để tấn công, thì tôi không cần phải thực hiện 10 đường chuyền rồi mới dứt điểm”.

Nhờ sự thay đổi, Real trải qua 10 chiến thắng liên tiếp ở La Liga, nổi bật là trận “Kinh điển” ngay ở Camp Nou. Cùng với đó là hành trình vào đến Bán kết Champions League. Điểm nổi bật của thay đổi là Real bịt kín con đường dẫn về khung thành Keylor Navas. Mùa 2014-15, Real của Ancelotti chịu trung bình 12 cú sút/trận, thủng lưới 0,9 bàn/trận. Nửa đầu mùa này với Benitez, con số lần lượt là 11,5 và 0,8. Dưới triều đại Zidane, Real chỉ phải chịu 10,8 cú sút/trận từ đối thủ, thủng lưới 0,7 bàn/trận. Mourinho cũng không tốt hơn thế trong mùa cuối ở Bernabeu (2011-12), khi lọt lưới 0,9 bàn/trận.

Hình ảnh: 01h45 ngày 5/5, Real Madrid - Man City (lượt đi 0-0): Muốn thắng, phải giỏi phòng ngự số 2

 Phòng ngự là nền tảng chiến thắng.

Trong trận lượt đi với Man City, Real đã phòng ngự rất tốt. Real chỉ chịu 5 cú sút từ hàng công rất mạnh của Man City, nghĩa là chỉ bằng nửa mức trung bình dưới thời Zidane. Nhà cầm quân người Pháp cần duy trì hiệu quả tương tự khi bước vào trận lượt về trên sân nhà.

Với Real lúc này, phòng ngự quan trọng hơn là tấn công ghi bàn. Trận hòa 0-0 ở Etihad không hoàn toàn là lợi thế. Trên thực tế, Man City sẽ thắng chung cuộc với trận hòa có bàn thắng ở Bernabeu. Thế nên, với Real lúc này, nhiệm vụ hàng đầu là không để thủng lưới trên sân nhà. Thay vì đặt câu hỏi Ronaldo có kịp lấy lại 100% thể lực để ghi bàn hay không, Real cần quan tâm đến sự thể hiện của những Ramos hay Pepe.

Có một tin vui dành cho Real: Họ không thủng lưới bàn nào trên sân nhà ở Champions League mùa này. 0 bàn thua và 18 bàn thắng vào lưới các đối thủ. Hơn nữa, trên sân nhà, Real luôn ghi bàn trong 5 năm nay trong các trận Champions League, kể từ trận thua Barca 0-2 ở bán kết mùa 2010-11, với cú đúp của Lionel Messi. Như vậy, chỉ cần phòng ngự tốt thì bàn thắng rồi cũng sẽ tìm đến với Real.

Let's block ads! (Why?)

Leicester City vô địch Premier League: Nhà vua… không tiền

Chức vô địch của Leicester City đã phủ nhận nhiều quy luật bất thành văn hàng thập kỷ qua của Premier League.

Dĩ nhiên, Elvis chưa xuất hiện trở lại thế giới đầy hỗn loạn này. Nhưng Leicester thì đã vô địch, theo cách không thể hoàn hảo hơn để phủ nhận phần lớn hệ thống giá trị (dù chỉ tạm thời) của môn thể thao vua vốn đang bị chi phối toàn bộ bởi tiền bạc.

Tại sao lại nói chiến thắng của Leicester đã phủ nhận phần lớn hệ thống giá trị của môn thể thao vua vào lúc này?

Bóng đá trước khi Leicester lên ngôi vô địch Premier League trong hơn một thập kỷ sở hữu những quy luật bất thành văn.

Đầu tiên, muốn vô địch giải Ngoại hạng, bạn phải có rất nhiều tiền. Man United, Arsenal, Chelsea hay Manchester City đều sở hữu giá trị đội hình trên 200 triệu bảng vào thời điểm họ vô địch.

Leicester hiện tại có giá trị đội hình chỉ là 95 triệu bảng (theo transfermarkt.co.uk), và đã phủ nhận vai trò của tiền bạc đối với chức vô địch.

Đội vô địch là đội mạnh nhất chứ không phải đội có nhiều tiền bậc nhất.

Thứ hai, một quy luật rất cảm tính, đó là không hiện tượng nào tồn tại được tới hết mùa giải. Wigan, Hull City, Tottenham đều đã có lúc leo lên ngôi đầu Premier League, nhưng sau cùng tất cả đều bị trả về với những giá trị vốn có.

Man United, Chelsea, Arsenal hay Man City luôn là những cái tên đứng trên tất cả vào cuối mùa giải. Lần cuối cùng Premier League có một nhà vô địch nằm ngoài những cái tên trên là Blackburn Rovers của mùa giải 1994/95.

Nhưng đó là một thời đại hoàn toàn khác, chưa câu lạc bộ nào niêm yết cổ phiếu lên sàn chứng khoán, chưa câu lạc bộ nào thuộc về những ông chủ nước ngoài, thậm chí Jean Marc Bosman vẫn còn chưa vác đơn kiện ra toàn án thể thao Châu Âu.

Bản thân Blackburn Rovers lúc đó mạnh chẳng kém Man City hay Arsenal, mùa 1993/94, đội bóng của Alan Shearer, David May, Tim Sherwood còn về thứ hai (sau Man United).

Leicester (giờ đã là nhà vô địch) đã phủ nhận quy luật đã có lúc đúng 100% này.

Hiện tượng hoàn toàn có thể trở thành nhà vô địch trong thế giới phẳng, bất chấp việc ngay chính nhiều cổ động viên Leicester cũng không tin vào điều đó.

Gary Lineker, người sinh ra, lớn lên tại Leicester, là fan ruột của “Những chú cáo” cũng thừa nhận mình đã “chuẩn bị tinh thần cho một cuộc sụp đổ, hoặc chí ít cũng là một mạch trận không tốt và câu lạc bộ buộc phải đương đầu với khó khăn” vào thời điểm đội bóng quê hương đè đầu cưỡi cổ các đại gia của giải Ngoại hạng.

Thứ ba, “trong bóng đá, điều gì cũng có thể xảy ra.” Câu nói này đã được xem như nhận xét đầy sáo rỗng, thậm chí có phần bỡn cợt đối với bóng đá hiện tại.

Trong mắt của nhiều chuyên gia tại lục địa già, bóng đá thế giới được điều khiển toàn bộ bởi những nhà cái.

Dòng tiền xoay vòng lên tới hàng tỷ bảng mỗi năm nghiễm nhiên được coi như thứ quyền lực tối thượng chi phối tất cả các kết quả bóng đá, cả ở đẳng cấp cao nhất như Premier League.

Về mặt kinh tế, điều này rất… logic. Leicester City dĩ nhiên đã phá vỡ nhận định đó.

Các nhà cái trong một ngày đã mất hơn 30 triệu bảng vì chưa tới 100 phiếu cược Leicester vô địch với tỷ lệ đặt cược 1:5.000 vào đầu mùa giải.

Ladbrokes, William Hill… đều tái mặt vì đội bóng của ông Ranieri.

Tròn 24 giờ sau khi Leicester chính thức trở thành nhà vô địch Premier League, vẫn sẽ có kha khá những nhà chuyên môn phải tự vấn lại vốn kiến thức của chính mình.

Với các cổ động viên của Leicester, những cú véo má là không đủ để họ thực sự tin rằng đội bóng con cưng của mình đã vô địch giải Ngoại hạng.

Không biên giới, không quy luật, đó là Leicester, nhà vua mới của Premier League./.

Theo Tinthethao.com.vn

Let's block ads! (Why?)