HLV đội tuyển Việt Nam, Nguyễn Hữu Thắng
HLV Toshiya Miura đã bị LĐBĐ Việt Nam sa thải với lý do là nhà cầm quân người Nhật Bản chưa thể xây dựng một lối chơi phù hợp với tầm vóc và thể trạng con người Việt Nam.
Nếu nhìn từ hệ quy chiếu này, thì công việc của người kế nhiệm Nguyễn Hữu Thắng là phải làm sao xây dựng được lối chơi đậm đà bản sắc Việt cho các học trò của mình.
Lối chơi ấy có thể hiểu là những pha phối hợp nhóm, nhỏ, nhuyễn, phù hợp với tầm vóc và thể trạng của người Việt, và hạn chế tối đa kiểu chơi bóng dài hú họa trong một số thời điểm dưới triều đại Miura.
Ngày ra mắt cương vị HLV đội tuyển Việt Nam, Hữu Thắng có một chia sẻ thú vị, rằng HLV lừng danh Pep Guardiola chính là thần tượng của ông, và phong cách tiki-taka, lối đá tạo nên bản sắc và đưa CLB Barcelona vươn đến đỉnh cao thời đại, là thứ mà ông ngưỡng vọng.
Rất rõ ràng, Hữu Thắng muốn xây dựng một lối chơi ban bật liên tục mang phong cách Barca cho đội tuyển, dựa vào những cầu thủ nhỏ người nhưng khéo léo mà ông có trong tay. Ông hiểu rằng, với sức vóc hạn chế, các cầu thủ Việt khó có thể triển khai cách chơi bóng dài hay dựa nhiều vào thể lực được.
Trước hết, khá khen Hữu Thắng khi ông thẳng thắn bày tỏ cách chơi mà mình muốn xây dựng cho đội tuyển, chứ không trả lời theo kiểu vòng vo. Tuy nhiên, giữa cái ước vọng và hiện thực bao giờ cũng là muôn trùng trắc trở.
Đội tuyển Việt Nam có thể đá tiki-taka (hay có thể chỉ là một dạng na ná lối đá kinh điển ấy)? Chưa thể vội kết luận điều gì, nhất là khi Hữu Thắng mới vừa nắm đội tuyển, nhưng cũng cần phải nhìn thẳng vào thực tại nền bóng đá nước ta.
Giải VĐQG, bao giờ cũng phải được xem là xương sống của một nền bóng đá, và lối chơi của đội tuyển được hình thành dựa trên cách chơi phổ biến ở giải VĐQG. Ấy thế nhưng, các đội bóng ở xứ ta đa phần sử dụng tiền đạo ngoại và chọn cách chơi phất bóng lên trên nhanh nhất có thể, cho nên yếu tố bản sắc trở nên vô cùng xa xỉ.
Thời SHB. Đà Nẵng lên đỉnh V-League, họ luôn có những trung phong cao kều phía trên (Merlo hay Almeida) chuyên đón các quả rót bóng từ biên vào trong, hay 2 đội bóng đang dẫn đầu V-League 2016 hiện thời (Hải Phòng và FLC Thanh Hóa) cũng đang dùng những ‘ông Tây’ trên tuyến đầu.
Cái nữa, muốn chơi thứ bóng đá kỹ thuật thì đòi hỏi mặt sân phải đạt tiêu chuẩn, điều đó là lẽ đương nhiên. Nhưng nếu chịu khó đến các sân bóng ở V-League bây giờ thì chúng ta hẳn sẽ phải não nề thất vọng, nhất là khi chứng kiến nhiều mặt sân chẳng khác chi mặt ruộng. Ngay cả B.Bình Dương, vốn là đại gia máu mặt của bóng đá Việt, vậy mà đôi lúc sân Gò Đậu của họ cũng không phải là nơi lý tưởng để các cầu thủ thỏa sức tung hoành.
Rồi nhìn vào chân đế, nơi các hệ thống đào tạo trẻ vẫn còn ngổn ngang, hổ lốn, thiếu định hướng mang tính chiến lược về lối chơi, mới thấy chỉ mỗi lò HAGL của bầu Đức như hiện tại là chưa đủ cơ sở cho một cuộc canh tân nền bóng đá.
Đó là chưa kể đến bản thân Hữu Thắng. HLV xứ Nghệ thừa nhận mình mê mẩn Pep Guardiola và Barca, nhưng từ khi bước vào nghiệp cầm quân, Hữu Thắng chưa bao giờ cho thấy các đội bóng mà ông dẫn dắt trình diễn một lối chơi mềm mại, mang hơi thở của Barca. Ngay cả lúc Hữu Thắng đưa SLNA vô địch V-League 2011, thì nhiều chuyên gia cũng không đánh giá quá cao cựu trung vệ của đội tuyển Việt Nam ở khía cạnh chuyên môn, mà chủ yếu nằm ở cái uy của người thuyền trưởng.
Nhận lời dẫn dắt đội tuyển Việt Nam là một quyết định dũng cảm của Hữu Thắng. Muốn đội tuyển chơi kiểu Barca, người con xứ Nghệ ấy dũng cảm thêm một lần. Dẫu thế, bóng đá luôn rất nghiệt ngã, khi nó chỉ vinh danh những người chiến thắng mà thôi.
Đức Bình