Có lẽ ko còn từ nào để diễn tả cho câu chuyện tình yêu này ngoài "Câu chuyện cổ tích tình yêugiữa đời thực". Thế này mới gọi là tình yêu đích thực, sức mạnh của tình yêu đã khiến họ vượt qua mọi ranh giới của thử thách để đến với nhau.
Thu là một cô gái lành lặn, nhưng yêu say đắm một chàng trai bị liệt hai chân, đi lại lết bằng tay. Để bố mẹ, họ hàng không phản đối, cũng như tránh những lời dị nghị từ hàng xóm, Thu thuê một chàng trai lành lặn đóng giả làm chú rể, tổ chức cưới hỏi. Sau những sóng gió qua đi, đôi vợ chồng đang sống với nhau hạnh phúc bên hai đứa con kháu khỉnh.
Chú rể thật trong đám cưới này tên Đào Xuân Trào (SN 1978, ngụ thôn Rạng Đông, xã Biên Giang, quận Hà Đông, Hà Nội). Khi vừa lên 5 tuổi, anh bất ngờ lên cơn sốt, toàn thân co giật mạnh, chân teo dần rồi bị liệt, phải bò, lết bằng hai tay.
Bất hạnh liên tiếp ập đến, mẹ ốm nặng qua đời, bố chán chường bỏ đi theo người đàn bà khác. Năm anh chị em Trào côi cút nuôi nhau.
Cuộc sống cứ trôi đi, anh em trong nhà đều có gia đình riêng. Còn anh được sự giúp đỡ của bà con hàng xóm, anh có chút vốn mở cửa hàng nhỏ bán dăm gói mì, vài ba gói bột…
Rồi một ngày cách đây 10 năm về trước, hai người quen nhau qua một người bạn. Khi đó người bạn từ Quốc Oai xuống Hà Đông thăm anh Trào, rủ cô đi cùng cho vui. Sau lần gặp nhau lần đầu ấy, họ nói chuyện khá “tâm đầu ý hợp”. Rồi cho số điện thoại của nhau để tiện liên lạc.
Thời gian sau anh chị chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Thỉnh thoảng chị lên nhà giúp anh làm những việc vặt, chia sẻ, tâm sự những chuyện vui buồn. Những ngày lễ anh không tặng hoa tươi như những chàng trai khác mà lại tỉ mẫn làm những bông hoa giấy tặng cô.
Khoảng 1 năm sau, tình cảm hai người sâu nặng, chính thức ngỏ lời yêu nhau. Tuy nhiên, yêu nhau đến hơn một năm mà không bao giờ anh Trào nhắc đến chuyện cưới hỏi vì anh tự ti, sợ lấy anh về cô sẽ khổ.
Hai người quyết định đến với nhau nhưng thủ tục cưới hỏi thì không thể bỏ qua. Biết chắc đưa anh về giới thiệu là chàng rể tương lai thì bố mẹ sẽ không đồng ý nên trong suốt quá trình yêu nhau, chị không ra mắt người yêu với gia đình. Mà luôn tìm cớ để trì hoãn, rồi đến ngày sắp cưới, cô nói dối bố mẹ rằng nhà trai đi xem “thầy” thì bắt phải cưới đột xuất nếu không sau này cả hai sẽ bất hạnh. Bố mẹ tin tưởng tuyệt đối, gấp gáp công tác chuẩn bị đồ cưới cho con gái.
Trước ngày cưới, Thu bàn với Trào thuê chú rể để gia đình đỡ “sốc” cũng như tránh lời dị nghị của xóm làng. Ban đầu anh không đồng ý vì sợ chị thiệt thòi, sợ lừa dối gia đình bên vợ là trái với luân thường đạo lý. Được Thu thuyết phục, cuối cùng anh nghe theo.
Ngày cưới giông bão đùng đùng. Chú rể “hờ” làm công việc đưa rước cô dâu trong suốt buổi lễ. Đến khi rước dâu, bỗng nhiên xuất hiện thêm một “chú rể liệt chân” bò lê lết ra đón cô dâu. Khách khứa và quan viên họ hàng trong bữa tiệc đều ngạc nhiên, sửng sốt. Hai chú rể ở bên nhau, không biết ai giả ai thật. Cho đến khi cô dâu bước đến nắm tay anh Trào thì mẹ chị ngất xỉu.
Thu nghẹn ngào: “Có lẽ tôi chẳng bao giờ quên được khuôn mặt của bố mẹ mình lúc đó. Hai cụ há hốc mồm, không nói lên được câu nào. Tôi cũng biết nói dối hai cụ là không phải, nhưng vì tình yêu nên đành làm vậy. Sau khi ngất đi, hồi lâu sau mẹ tôi mới tỉnh lại, không thôi hai hàng nước mắt. Bố tôi sau khi hoàn hồn thì mắng: Đầy người lành lặn không lấy sao lại lừa dối bố mẹ đi lấy thằng bị liệt.
Hai vợ chồng tôi chỉ còn biết xin lỗi và cầu xin bố mẹ cho tiếp tục kết hôn. Lễ cưới của đôi vợ chồng tôi ngập trong nước mắt tủi thân”.
Sóng gió qua đi, hạnh phúc thêm bền chặt khi hai anh chị có hai người con trai, đứa lớn 5 tuổi, đứa út 3 tuổi. Người chồng tuy không giúp được gì kiếm tiền nuôi con cái, nhưng tình yêu và sự quan tâm của anh luôn làm chị vợ ấm lòng, động lực để chị phấn đấu.